Đăng bởi: ngothebinh | Tháng Mười Hai 30, 2012

20121230. BÀN VỀ LÒNG TÔN TRỌNG SỰ THẬT CỦA NHÀ BÁO

ĐIỂM BÁO MẠNG

ĐI TÌM SỰ THẬT VỀ NHÀ THỜ CỦA GIA ĐÌNH THỦ TƯỚNG NGUYỄN TẤN DŨNG Ở KIÊN GIANG

Bài của nhà báo NGỌC NIÊN   trên Nhà báo và Công luận 28/12/2012

Sứ mệnh cao cả của nhà báo là kiếm tìm sự thật. Sự thật ấy phải được phản ánh đạt tính chân thật, tức là “đúng hiện thực khách quan”. Và sự thật ấy phải được soi dọi bằng lương tâm chức nghiệp. Tôi nhớ người Nga có một câu ngạn ngữ vô cùng chí lí: “Một nửa cái bánh mỳ vẫn là bánh mỳ, nhưng một nửa sự thật đã là sự giả dối!”

CÔNG LUẬN LOAN TRUYỀN…

Xung quanh thông tin đương kim Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng xây dựng ngôi “Nhà thờ Họ” nguy nga ở Kiên Giang, suốt lâu nay đã được loan truyền râm ran và trở thành một đề tài nóng thu hút sự quan tâm của công luận. Nguồn tin khởi đầu được tung ra bởi một số mạng thông tin không chính thống. Rồi tiếp tục xuất hiện cả một số đơn thư được lan truyền đã len lỏi tới đông đảo công chúng; càng khiến dư luận không ngớt xì xầm, bàn tán. Theo các thông tin được mô tả thì: Ngôi nhà thờ này là một lâu đài đồ sộ, sang trọng gấp nhiều lần Nhà Thờ họ Hồ ở Nghệ An; nguy nga hơn cả Đền thờ vị Anh hùng dân tộc Nguyễn Trung Trực; được tọa lạc trên khuôn viên rộng tới hơn 4.000m2 với quy mô rất hoành tráng, số tiền đầu tư xây dựng trị giá tới hơn 40 tỉ đồng. Đặc biệt, khuôn viên hơn 4.000m2 này là đất thu hồi của người dân địa phương. “Nhà thờ Họ” này đã và đang trở thành “Bia miệng” trong dân chúng Việt Nam… Sức nóng của dư luận đã khiến không ít cán bộ lão thành cách mạng phẫn nộ, dân chúng hoài nghi và có người đã phải thốt lên rằng: “Ai đời đương kim Thủ Tướng mà lại làm cái việc xa hoa đến thế!” Nhà báo vốn có đặc tính là luôn “săm soi” các nguồn tin nên tôi đã được chứng kiến không ít cuộc luận bàn xung quanh câu chuyện “Nhà thờ Họ” của đương kim Thủ tướng. Bản thân tôi đã có lúc thấy rất hoài nghi và thiếu tin cậy về những thông tin loan truyền ấy. Có một số người cũng nói với tôi rằng đó chỉ là sự đồn thổi, bịa đặt: “Làm gì có lâu đài, biệt điện nào! Chẳng qua chỉ là chuyện thêu dệt nhằm bôi đen lãnh đạo, gây mâu thuẫn trong nội bộ Đảng và kích động lòng dân…” Nhưng sự hoài nghi trong tôi lại lập tức bị tan biến bởi có không ít lời khẳng định như đinh đóng cột với tôi rằng họ đã trực tiếp mắt thấy tai nghe: “Không tin ông cứ đến TP. Rạch Giá, gặp bất cứ ai, từ anh xe ôm cũng đều đàm tiếu vanh vách!”

Là người cầm bút, trước một sự việc tuy đang rất “bán tín bán nghi” – nhưng quả thực nó tác động mạnh đến dư luận xã hội, đến tâm trạng một bộ phận cán bộ, đảng viên và nhân dân là điều có thật – đã thực sự làm tôi trăn trở. Và chính vì điều đó đã thôi thúc khiến tôi quyết định phải thực hiện một cuộc hành trình để kiếm tìm sự thật!? Vào đầu tháng 12 năm 2012, nhân có chuyến vào TP. Hồ Chí Minh công tác tôi đã quyết định “phi” xuống Kiên Giang để đích thân “mục sở thị” xem hư thực ra sao!?

…SỰ THẬT RA SAO?

Cách đây hơn 20 năm tôi đã có dịp về Kiên Giang công tác – lúc đó tôi đang là phóng viên Báo Quân đội Nhân dân. (Khi ấy Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đang là Chủ tịch Tỉnh. Đồng chí Thiếu tá Quỳnh – Trợ lý Tuyên huấn Tỉnh đội – đã bố trí cho tôi phỏng vấn Chủ tịch Tỉnh về công tác quân sự địa phương và việc thực hiện chính sách hậu phương quân đội. Và cũng suốt từ ấy đến nay tôi không có một cuộc tiếp kiến nào khác với ông). Hơn 20 năm sau trở lại Kiên Giang, tôi thấy nơi đây đã thay đổi quá nhiều. Rạch Giá thời đó còn là thị xã, ngày nay đã trở thành thành phố. Ngày ấy Rạch Giá chỉ có bến xe ôtô, bến tàu biển; bây giờ đã có cả sân bay. Từ bến xe đi về các ngả, lúc đó phương tiện chủ yếu là xe lôi và Honda ôm. Bây giờ ở bến nào cũng thấy taxi nườm nượp. Bất giác tôi bỗng thấy nao nao nhớ về ký ức xe lôi thời ấy. Ngắm nhìn đường phố sạch đẹp và thoáng đãng, tôi cảm nhận rõ một quang cảnh thật thanh bình.

Cùng đi với tôi là anh bạn thân ở Sài Gòn nhưng rất thông thạo Rạch Giá – Kiên Giang. Chúng tôi tìm đến số nhà 1108 đường Nguyễn Trung Trực một cách chẳng khó khăn gì. Đường Nguyễn Trung Trực trước đây chỉ là một con đường nhỏ nằm trong lòng Rạch Giá; bây giờ trở thành con phố đường đôi huyết mạch rộng rãi, phong quang. Đứng trước cổng số nhà 1108, quan sát toàn cảnh khuôn viên tôi thấy lòng đầy nghi hoặc. Có phải cái “lâu đài” đang lan truyền gây xôn xao dư luận ấy chính là đây? Không lẽ tôi đã có một sự lầm lẫn nào khác?…

Nhưng hoàn toàn không phải như sự ngờ vực của tôi. Số nhà 1108 này chính là địa chỉ ngôi nhà của người em trai út và thân mẫu của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hiện đang sinh sống ở Kiên Giang – miền quê nơi ông sinh trưởng. Bước chân vào khuôn viên, đảo hết một vòng, mang thông tin loan truyền ra đối chiếu, tôi bỗng thấy sửng sốt… 

Cổng chính của ngôi nhà số 1108

Toàn bộ khuôn viên này theo con mắt ước tính của tôi chỉ cỡ năm sáu trăm mét vuông là “kịch đường tàu”, chứ không phải tọa lạc trên diện tích tới hơn 4.000 m2 như đồn thổi! Qua xác minh tôi được biết, vào khoảng những năm 1980, nơi đây vốn là một xưởng sản xuất nước mắm của tư nhân rất ô nhiễm. Con lộ khang trang nơi mặt tiền bây giờ, ngày ấy chỉ là một con đường xấu xí và nhỏ hẹp. Lúc bấy giờ, Thủ tướng ngày nay đang là Bí thư ở huyện Hà Tiên. Mẹ và em trai của Thủ tướng là Tư Thắng đã mua mảnh đất này với thời giá lúc đó “rẻ như bèo” và được cấp đầy đủ quyền sử dụng. Như thế là thông tin mảnh đất này là đất thu hồi từ đất ruộng của dân rồi qui hoạch… thật sự chỉ là sự thêu dệt!

Tiếp tục quan sát từ ngoài vào trong tôi thấy: Chiều dài mặt tiền của khuôn viên ước tính chỉ khoảng ba, bốn chục mét. Một bờ tường bao nơi mặt tiền cao trên dưới 3 mét, ốp vật liệu bình thường chứ không hề thấy một loại vật liệu quý nào. Phía ngoài tường bao là một rặng cau cao vút. Toàn bộ khuôn viên được chia dọc làm hai phần, từ đường nhìn vào thì bên tay trái là nhà ở, và bên phải là nhà thờ. Lối chính vào nhà là một cái cổng quá đơn sơ, lợp ngói thô. Một mảnh sân nho nhỏ ước chừng vài chục mét vuông không thấy có kiến trúc gì tạo dựng hay trang trí cảnh quan mang tính mĩ thuật. Căn nhà ở của gia đình được xây một trệt, một lầu, hết sức bình dị như trăm ngàn ngôi nhà khác trên khắp phố phường Việt Nam. Hoàn toàn không có một chút kiến trúc hay vật liệu gì quí giá theo hình mẫu, phong cách và dáng dấp của các loại biệt thự đương thời. Bước chân vào phòng khách tại tầng trệt, đi qua phòng của mẫu thân Thủ tướng rồi xuống nhà bếp của gia đình tôi thấy thật sự ngỡ ngàng. Phòng khách chỉ rộng chừng ba chục mét vuông, chỉ có một bộ sa-lông gỗ rất mộc mạc. Tôi đã từng đến nhiều phòng khách đẹp lộng lẫy của không ít anh em bè bạn. Trước khi bước vào phòng khách này tôi cũng mường tượng như vậy. Nhưng quả là nhầm to! Phòng khách đơn sơ tới mức vượt xa trí tưởng tượng của tôi. Thân mẫu của Thủ tướng năm nay đã 87 tuổi hiện đang sống trong căn nhà này. Tôi không thể ngờ rằng căn phòng đang sinh sống của thân mẫu Thủ tướng lại đơn sơ, mộc mạc và bình dị đến mức thật khó tin! 

Kề bên căn nhà ở là nhà Thờ của gia đình nằm chung trong một khuôn viên, có cổng riêng. Quan sát toàn cảnh nhà thờ tôi thấy: Đó là một ngôi nhà gồm 3 gian, 3 tầng mái truyền thống, tọa lạc cuối khuôn viên, được xây dựng trên cốt nền cao, gồm 9 bậc thềm, đá lát là loại đá xanh bình thường. Tôi sải bước đo chiều dài áng chừng chỉ 10m, chiều ngang sâu khoảng 5m. Nhẩm tính tổng diện tích ngôi nhà thờ chỉ vào khoảng 50m2. 3 gian trong nhà thờ, mỗi gian được đặt một ban thờ. Ban chính giữa là ban thờ gia tiên, trên cùng là thờ ảnh Bác, tiếp phía dưới là di ảnh phụ thân rồi đến di ảnh người chị của Thủ tướng. Thân phụ của Thủ tướng là ông Nguyễn Tấn Thử (tức Mười Minh), chính trị viên Tỉnh đội Kiên Giang, hi sinh trong một trận Mỹ ném bom B52 vào ngày 16/4/1969.

Ban thờ phía bên phải là Ban thờ Má chiến sĩ – tức Má Tư cùng 3 chiến sĩ cũng hi sinh trong trận bom ngày 16/4/1969 với ông Nguyễn Tấn Thử. Ban thờ phía bên trái là Ban thờ ông Phan Thái Quí (tức Chín Quí), Tỉnh đội trưởng Tỉnh đội Kiên Giang – đồng đội của thân phụ Thủ tướng – cũng hi sinh trong trận bom ngày 16/4/1969. Quan sát kĩ thêm tôi thấy: Ban chính phía trên nóc có một chùm đèn và dưới là một chiếc sập gỗ cũng quá đơn sơ mộc mạc. Hai bên phía hồi nhà thờ ngay lối cửa ra vào là 2 lọ lục bình lớn nom y hệt bằng đồng nhưng kỳ thực chỉ là 2 bình đất nung, sản vật của Vĩnh Long. Toàn bộ hệ thống cửa chính hoàn toàn là gỗ mộc, đã hư hỏng, xuống cấp. Quan sát hết lượt từ ngoài vào trong, từ trong ra ngoài tôi chẳng thấy có một vật dụng gì được cho là quí giá! Còn ở ngoài khuôn viên phía trước nhà thờ chỉ thấy toàn là cây cau, xoài, mít và vài cây đại nhỏ, không hề có một cây cảnh đắt tiền hay quí hiếm nào cả. Qua kiểm chứng, ngôi nhà thờ này được anh em trong gia đình Thủ tướng xây dựng vào khoảng năm 2000.

Như vậy là đích thân tôi đã “tai nghe, mắt thấy, tay sờ” và hoàn toàn không hề thấy có “lâu đài xa hoa” nào như dư luận loan truyền, đồn thổi! Đến đây thì bạn đọc đã hiểu đầy đủ rằng câu chuyện về “Nhà thờ Họ của Thủ tướng” tất cả chỉ là sự thêu dệt mà thôi! Và từ sự thêu dệt ấy đã được thổi phồng thành sự thật! Sau khi đã tìm hiểu rõ ngọn ngành, tôi thầm nghĩ, sự thật hiển nhiên đến như thế mà được tạo dựng thành chuyện “như có thật” thì có lẽ những thông tin thị phi khác về Thủ tướng và gia đình bấy lâu loan truyền trong công luận chỉ là xuyên tạc! Trong khoảng thời gian ở Kiên Giang tôi cũng đã đến thăm và thắp hương ở Đình thờ vị Anh hùng dân tộc Nguyễn Trung Trực. Đến đây tôi mới sáng tỏ rằng việc đồn thổi “Nhà Thờ họ” của Thủ Tướng “nguy nga gấp nhiều lần Đình Thờ vị Anh hùng dân tộc Nguyễn Trung Trực” sự thật chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng và hư cấu!. Tôi được biết, mới rồi nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu đã vào tận đây và cũng đã phải thốt lên rằng “Hóa ra tất cả chỉ là sự thêu dệt!”

SỰ THẬT NÓI LÊN ĐIỀU GÌ?

Sau khi đã thực hiện xong cuộc thị sát tường tận, tôi rời Rạch Giá về Sài Gòn trên một chuyến xe khách tốc hành. Định bụng lên xe là “đánh” một giấc nhưng tiếc thay vớ phải chiếc vé nằm tầng 2, lại ở phía cuối xe nên cứ bị lay lắc như đánh võng. Suốt 6 tiếng đồng hồ trong cuộc hành trình không hề chợp mắt, tâm trí tôi cứ miên man suy nghĩ…

Trước khi thực hiện cuộc hành trình tìm kiếm sự thật, một anh bạn rất thân đã gay gắt phê phán tôi rằng: “Bao nhiêu việc lớn sao không quan tâm vào cuộc, hà cớ gì mà phải mất thời giờ cho một việc nhỏ nhoi như thế!” Nhưng lương tâm chức nghiệp đã mách bảo tôi rằng: “Việc tuy nhỏ nhưng nếu không minh bạch ắt đủ khiến lòng người ly tán! Họa lớn âu cũng khởi nguồn từ những đốm lửa nhỏ! Bởi vậy, sự việc dẫu nhỏ hay lớn cũng đều cần tới sự quang minh!” Nói tới chuyện nhà thờ – Thờ Tự – tức là nói tới việc tâm linh. Phàm đã là việc tâm linh thì không thể nói không thành có hoặc nói có thành không được. Câu chuyện về “Nhà thờ Họ” của Thủ tướng đang được công luận loan truyền đã thực sự gây hoài nghi, bức xúc trong dư luận, vì thế rất cần được kiểm chứng, phân minh.

Tôi đã được trực tiếp chứng kiến sự thật! Và sự thật ấy đã khiến tôi phải ngỡ ngàng bởi nó hoàn toàn trái ngược với những thông tin được loan truyền trong đời sống dư luận suốt bấy lâu nay. Sự thật ấy đã nói lên điều gì và đã tác động ra sao trong đời sống xã hội? Không còn nghi ngờ gì nữa, xuất phát từ những thông tin xấu độc được bịa đặt, từ đồn đại đã được thêu dệt và thổi phồng tạo thành một “sự thật giả dối”! Trong mỗi chúng ta ai cũng đều nhận diện được chân lý nhưng không phải tất cả đều tỉnh táo. Cái “sự thật giả dối” ấy đã thực sự gây xúc động trong tâm lý xã hội, tạo sự hoài nghi trong công chúng, gieo giắc sự bất an trong đời sống… Hơn thế nữa, cái “sự thật giả dối” ấy đã bóp méo hình ảnh của người đứng đầu Chính phủ, gây nghi kỵ, phân hóa, chia rẽ, mất đoàn kết trong nội bộ Đảng và khiến lòng tin của nhân dân bị hao tổn. Nguy hiểm hơn nữa đó là, từ sự giảm sút niềm tin vào người lãnh đạo đất nước tới việc đánh mất niềm tin vào chế độ, ranh giới chỉ là “trong gang tấc”. Và càng trở nên nguy hiểm bởi trong khi đất nước đang cần trên dưới một lòng thì lại “mắc ngay vào bẫy” của các thế lực thù địch một cách vô cùng ấu trĩ…

Tôi vừa đọc một bài báo mới đây của nhà báo lão thành Hữu Thọ. Ông viết rằng: “Chiến đấu cho thông tin sự thật và nhanh chóng công bố thông tin là cuộc chiến đấu sinh tử trong cuộc cạnh tranh thông tin ngày càng gay gắt hiện nay. Thông tin sai là thua mà thông tin chậm, cũng là thua!” Và “…Không chỉ nói sự thật mà phải tới sự “chân thật” – tức là sự thật phải được phản ánh “đúng hiện thực khách quan” – chân thật tức là bản chất của sự thật! Ông kết luận: “Thông tin sai sự thật có nhiều loại, có số ít do bịa đặt, thêm bớt là sai phạm nặng nề nhất về mặt đạo đức của người làm báo… Có trường hợp thông tin “sai sự thật” do suy diễn chủ quan dẫn đến sự thật bị thổi phồng, bóp méo cũng không còn là sự thật như nó vốn có, gây hiểu lầm tai hại trong xã hội” (theo Tạp chí Tuyên Giáo số tháng 12/2012)…


Trước lúc trở về TP. Hồ Chí Minh tôi đã đến thắp nhang ở Nghĩa trang liệt sĩ Kiên Giang. Mộ các liệt sĩ hàng hàng, lớp lớp quần tụ uy nghi. Người quản trang đã đưa tôi đến thắp hương trên mộ phần của thân phụ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Mộ của thân phụ Thủ tướng nằm đây, hết sức khiêm nhường hòa lẫn cùng hàng cùng lối với các liệt sĩ đang an giấc ngàn thu. Người quản trang kể với tôi rằng: Đã không ít lần lãnh đạo các khóa của tỉnh Kiên Giang có nguyện vọng muốn di dời mộ phần của Thân phụ Thủ tướng vào khu an táng các quan chức lãnh đạo được qui hoạch ở một khu riêng gần đó, trước hết là để tỏ lòng thành kính; sau nữa là được khang trang hơn. Song cứ mỗi lần nhắc đến, Thủ tướng đều nhất quyết một mực rằng: “Bố tôi sống, chiến đấu cùng đồng đội, nay hãy cứ để yên cho ông được an nghỉ bên đồng đội của ông!” Giây phút đứng đây – tại Nghĩa trang liệt sĩ này – tôi chợt nhớ tới lời hứa của Thủ tướng trên diễn đàn Quốc hội mới rồi: “… Chính phủ, Thủ tướng và từng thành viên sẽ nghiêm túc với mình, đoàn kết, hết lòng làm việc… tất cả vì Tổ quốc, Nhân dân, vì Đảng, chế độ, vì sự ổn định và phát triển bền vững của đất nước…”. Điều đó đã gieo vào tôi một niềm tin vững chãi, cũng như sự kỳ vọng của các tầng lớp nhân dân rằng: Sứ mệnh của Thủ tướng không có gì cao cả hơn ngoài việc một lòng một dạ phụng sự dân tộc và dốc lòng dốc sức tận tụy vì sự bình an của xã tắc sơn hà – tức chế độ này!

NGỌC NIÊN

Hà Nội, đêm 22 tháng 12 năm 2012

XUNG QUANH PHÓNG SỰ “ĐI TÌM SỰ THẬT…” CỦA NHÀ BÁO NGỌC NIÊN

Các bình luận trên Quechoa 28/12/2012

NQL: Bỗng nhiên chiều nay có hàng chục trang mạng đăng bài  Đi tìm sự thật về Nhà thờ của gia đình Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ở Kiên Giang của nhà báo Ngọc Niên ( tại đây), mình cũng hơi bị bất ngờ, bất ngờ về nhà thờ họ và bất ngờ cả sự đồng loạt đăng… Một người bạn của mình cho biết: Ngọc Niên nói anh vào xem tình cờ thôi chứ không có chủ ý viết nhưng thấy quá bất ngờ nên viết bài này. Đọc thì thấy nhiều chi tiết đáng tin. Duy nhất có hai điều ngờ ngợ, một là để chứng minh diện tích khuôn viên “cỡ năm sáu trăm mét vuông là “kịch đường tàu” anh chỉ nói” bề dài mặt tiền chừng ba bốn chục mét” chứ không hề nói gì đến chiều sâu của khuôn viên là bao nhiêu; hai là các tấm ảnh không chứng minh được điều Ngọc Niên muốn chứng minh là sự thật. Một nhà báo lão luyện như Ngọc Niên vô lẽ không để ý đến những tấm ảnh có tác dụng như thế nào? Vì hai điều đó không thuyết phục được mình nên mình cứ vẫn phải chưa tin.
Vì vậy nhất thời mình chưa bình luận gì, chỉ xin đưa hai bình luận, một của nhà sư Thích Thanh Thắng và một của nhà văn Thùy Linh

Sư  thầy Thích Thanh Thắng

NHÀ THỜ… VÀ TAM ĐOẠN LUẬN

Hôm nay, đọc bài báo “Đi tìm sự thật về Nhà thờ của gia đình thủ tướng Nguyễn tấn Dũng ở Kiên Giang” của tác giả Ngọc Niên trên web Nhà báo và Công luận, nhìn mấy cái ảnh có vẻ “cũ kỹ” về ngôi nhà của gia đình Ngài Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ở Kiên Giang, tôi thấy tác giả Ngọc Niên có vẻ “dụng công” hơi nhiều và không cần thiết trước thông tin đồn thổi về ngôi nhà thờ họ của gia đình Thủ tướng.
Hầu hết các đại gia đình người Việt đều rất quan tâm đến việc thờ phụng tổ tiên, nên một gia đình nào đó có nhà thờ họ có hoành tráng một chút cũng không phải là điều quá mức ngạc nhiên. Hơn nữa, các con của Thủ tướng đều là những người thành đạt, chỉ riêng cô Nguyễn Thanh Phượng, ngoài việc giữ chức vụ Chủ tịch Hội đồng Quản trị Viet Capital Bank, còn là Chủ tịch Hội đồng Quản trị của Công ty Quản lý quỹ đầu tư chứng khoán Bản Việt, Công ty Chứng khoán Bản Việt và Công ty Bất động sản Bản Việt.
Thiết nghĩ, những người con của Thủ tướng và kể cả bản thân Thủ tướng cũng có thể xây một nhà thờ cho dòng họ của mình một cách đàng hoàng, không cần phải giấu giếm, vì đó cũng là việc văn hoá, tâm linh, uống nước nhớ nguồn.
Còn ở chỗ mười mắt trông vào, trăm tay chỉ vào, người có địa vị như Thủ tướng cũng chẳng thể tránh được những lời đồn thổi, thêu dệt. Vì thế quan trọng là nhân cách và việc làm của Thủ tướng sẽ minh chứng tất cả, chứ chẳng có hình thức nào có thể bao biện, bao che được. Và cũng chẳng cần một bài viết kiểu “thanh minh, thanh nga” như Ngọc Niên, bởi nó sẽ càng tác động để cho những thêu dệt kia cất cánh mà thôi. Thực tế, có những lãnh đạo cáo cấp chẳng có ngôi nhà hay ngôi nhà thờ hoành tráng nào, nhưng của chìm thì ăn bao đời cũng không hết.
Đặc biệt khi tác giả viết: “Đến đây thì bạn đọc đã hiểu đầy đủ rằng câu chuyện về “Nhà thờ Họ của Thủ tướng” tất cả chỉ là sự thêu dệt mà thôi! Và từ sự thêu dệt ấy đã được thổi phồng thành sự thật! Sau khi đã tìm hiểu rõ ngọn ngành, tôi thầm nghĩ, sự thật hiển nhiên đến như thế mà được tạo dựng thành chuyện “như có thật” thì có lẽ những thông tin thị phi khác về Thủ tướng và gia đình bấy lâu loan truyền trong công luận chỉ là xuyên tạc!”.
Nhẽ ra tác giả chỉ cần viết một bài: “Đi thăm ngôi nhà thờ họ của gia đình Thủ tướng ở Kiên Giang” là đủ, và nếu cần thì đưa ra những hình ảnh đầy đủ cho mọi người thấy sự chính danh và không quá phô trương của ngôi nhà thờ này, còn viết theo cái kiểu vì một cái này không đúng, nên tất cả cái khác đều không đúng như trên, thì đúng là ấu trĩ. Như thế có khác gì lý luận theo kiểu tam đoạn luận: “tất cả loài chim đều biết bay, đà điểu là chim nên đà điểu cũng biết bay”.

Theo blog FB của TTT

Nhà văn Thùy Linh:

MỘT ĐỀ NGHỊ NHO NHỎ

Nhân bài báo này, mình có một đề nghị nho nhỏ dành cho “Nhà báo và Công luận” và nhà báo Ngọc Niên như sau: để phát huy tình yêu với sự thật, Ngọc Niên nên tìm hiểu một số vấn đề (như đã cất công tìm hiểu nhà thờ của thủ tướng) mà dư luận còn đang tranh luận, thiếu đồng tình, khó chấp nhận những gì báo chí đăng tải lâu nay:

 1.Các vụ án mà nhiều luật sư cho rằng không tuân thủ theo tố tụng, gây nhiều bức xúc cũng như đánh mất niềm tin của người dân trong thời gian qua. Mới ngày hôm nay là vụ án Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải. Và luật sư Lê Quốc Quân vừa bắt, tòa chưa luận tội thì các báo đã đăng tin luật sư này bị bắt do tội trốn thuế???

 2. Các vụ cưỡng chế đất đai có gì khuất tất mà gần như vụ cưỡng chế nào cũng khiến dân oan bỏ nhà cửa, công việc đi khiếu kiện? Không lẽ họ vô công rồi nghề đến mức điên khùng lang thang ngày này năm khác để đi kiện trong vô vọng?

 3. Nhóm lợi ích là ai mà đến giờ chưa báo chí nào chỉ mặt, đặt tên cho bất cứ ai, nhóm người nào? Không lẽ đó là “người vô hình”? Hội nghị TW, chính phủ cũng nói về nhóm lợi ích này nhưng chưa tỏ rạng? Nói như tiến sỹ Lê Đăng Doanh thì “Hiện nay đã hình thành một tầng lớp đặc quyền, đặc lợi, cản trở mọi cải cách cần thiết nhân danh ổn định chính trị – xã hội”. Họ là ai?

 4. Nguyên nhân gây ra sự suy giảm kinh tế, khủng hoảng toàn diện, đời sống khó khăn, đất nước kiệt quệ…là do ai? Vì sao? Vì đâu mà sự chênh lệch giàu nghèo ở VN lại có khoảng cách khủng khiếp như vậy? Sự bất bình đẳng này là vì sao? V.v…

 5. Đồng chí X là ai mà đảng chưa thể (không thể) kỷ luật dù mắc nhiều khuyết điểm, gây hậu quả nghiêm trọng? v.vv…vvv…

 Nhân dân rất muốn các nhà báo học tập nhà báo Ngọc Niên trung thực với nghề nghiệp, yêu và tôn trọng sự thật điều tra làm sáng tỏ vài vấn đề “nho nhỏ” trên để rộng đường dư luận…

 Liệu có được chăng, thưa các nhà báo?

Theo blog TL

Hãy sờ lên gáy mình, thưa anh Nguyễn Như Phong

Bài của J.B Nguyễn Hữu Vinh trên Blog Nguyễn Trường Thụy 04/1/2012

Hôm nay, tờ báo của ngành dầu khí do anh Nguyễn Như Phong làm Tổng biên tập đăng bài viết có nêu tên tôi. Điều không ai bất ngờ, là giọng lưỡi của Nguyễn Như Phong, một viên công an làm văn nghệ chuyên có nhiều bài viết mà nói theo ngôn ngữ dân gian là chuyên “bóp dái” nhân dân, làm người đọc tức anh ách. Nhưng vì anh cậy mình là công an nên với thời kỳ công an trị, nhân dân phải câm miệng nghe anh thổi vào tai. Bởi anh cậy có lực lượng, có súng và có nhà tù. Được thể, anh càng lớn tiếng và càng “bóp” cho dân lè lưỡi bằng chính những tờ báo anh thò tay vào lãnh đạo.

Và càng lớn tiếng anh càng thể hiện sự dốt nát của mình như để chứng minh cho câu nói của người xưa “nói dài, nói dai sẽ thành nói dại”.

Nguyennhuphong

Đại tá công an Nguyễn Như Phong, TBT tờ Petrotimes.

Khi cả thế giới đang mong từng giờ cho chế độ độc tài Gadhafi cáo chung, thì tờ báo của anh ta xuất hiện bài viết “Sự thật về Libya và Kadhafi”. Bài viết đã làm bao nhiêu người phải “choáng” vì nhiều tình tiết anh đưa ra chứng minh rằng Gadhafi như một lãnh tụ vĩ đại, một cha già dân tộc của lục địa đen. Nhưng Gadhafi đã không không được một sự che chở nào của đám thần dân và bè bạn của hắn, thậm chí là của cả nhà nước Việt Nam khi lòng dân trào lên lật đổ.

Thế nhưng, khi Gadhafi hết nơi ẩn náu, chui vào ống cống rồi lãnh đạn để trả món nợ với nhân dân, báo chí Việt Nam hô hoán, anh lờ tịt. Đến mức, tôi phải nhắc anh Nguyễn Như Phong bằng bài viết: “Nguy rồi anh Nguyễn Như Phong ơi: Quân Kadhafi sắp hết nơi ẩn náu”.

Hôm nay, cũng trên tờ báo của Nguyễn Như Phong có bài trong đó viết: “Nguyễn Hữu Vinh, một kẻ đội lốt tôn giáo…”

Đội lốt tôn giáo?

jbnhv_hyvtc

Theo định nghĩa thông thường, “đội lốt” có nghĩa là mang danh nghĩa, hình thức bề ngoài nào đó để che giấu bản chất thật sự của tôi không đúng như hình thức phản ánh. Vậy thì đội lốt tôn giáo là mang danh nghĩa tôn giáo, hình thức tôn giáo chứ không phải là người có tôn giáo thật.

Vậy, thì tôi là một giáo dân, trong hồ sơ công an ghi rõ, mọi giáo dân, giáo sĩ đều công nhận, Giáo hội thừa nhận rõ ràng bằng tất cả mọi thứ liên quan đến tôi. Và trên hết, tôi có một Đức Tin về tôn giáo của tôi.

Vậy thì chỗ nào là đội lốt và đội như thế nào? Tại sao tôi phải đội lốt một tôn giáo mà tôn tin, tôi sẵn sàng hi sinh vì nó?

Anh Nguyễn Như Phong nên nhớ rằng: Tôn giáo không phải là cái thẻ đảng viên, không phải là cái cần câu cơm để người ta vào đó hòng kiếm chác hoặc thăng quan tiến chức nhằm thỏa mãn cái bụng và quả cật. Vì thế, với tôn giáo, không nhất thiết phải có những lời thể kiểu như “suốt đời hết lòng hết sức phục vụ nhân dân, phục vụ Tổ Quốc” nhưng sểnh ra là ăn cắp, là tham nhũng và cướp bóc của dân, là đĩ điếm, là hèn nhát với giặc, hung hãn với nhân dân. Tôn giáo cũng không phải là nơi thỏa mãn sự vinh thân phì gia, không phải là nơi có thể dựa vào đó mà ăn không nói có, bốc lửa bỏ tay người hay tung tin lừa bịp dọa dẫm thiên hạ. Bởi tôn giáo không có súng, không có nhà tù, không có tiền thuế của nhân dân để nuôi dù  làm những việc bất nghĩa.

Với người giáo dân Công giáo, họ nhận thức được rất rõ ràng lời Chúa Giêsu dạy: “Ai mến ta, hãy vác Thánh giá mọi ngày mà theo ta”. Mà vác Thánh giá thì không một ai cho là dễ chịu. Quả là anh Nguyễn Như Phong sẽ không bao giờ hiểu điều này, nên anh ta nói quàng nói xiên rằng một giáo dân lại đi “đội lốt tôn giáo”.

Ai đội lốt tôn giáo?

theketnapdang

<= Lời thề khi kết nạp đảng

Thực tế trong cuộc sống cũng không thiếu những kẻ đội lốt tôn giáo, đó là những tín đồ theo lý thuyết Mác – Lênin. Những người đã từng giơ nắm tay thề nguyền“Không ngừng học tập, rèn luyện, nâng cao trình độ kiến thức, năng lực canh tác, phẩm chất chính trị, đạo đức cách mạng, có lối sống lành mạnh; đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân, cơ hội, cục bộ, quan liêu, tham nhũng, lãng phí và các biểu hiện tiêu cực khác”. Rồi thì là“Liên hệ chặt chẽ với nhân dân, tôn trọng và phát huy quyền làm chủ của nhân dân; chăm lo đời sống vật chất, tinh thần và bảo vệ quyền lợi chính đáng của nhân dân”. Thế nhưng, những lời thề này đúng nghĩa theo ngạn ngữ “thề cá trê chui ống” khi mà chẳng mấy chốc, thì đám cán bộ, đảng viên đã “thành một bầy sâu” tham nhũng, đục khoét nhân dân từ cấp cao nhất đến cấp thấp nhất như lời chính anh Chủ tịch nước Nguyễn Tấn Sang đã xác nhận. Chính những kẻ giơ nắm tay thề đó là những quan chức tham nhũng, những kẻ giơ nắm tay thề đó là những kẻ hống hách, bóc lột, hà hiếp nhân dân mà cả nước đều thấy, bởi đơn giản họ là kẻ có chức, có quyền sau khi đã giơ nắm tay đó lên thề.

HochiMinhtrongDaiNamquoctu

Nếu nói chính xác rằng đội lốt, lợi dụng tôn giáo, phải kể đến những kẻ đã đưa những người không tôn giáo, vô thần vào nơi tôn nghiêm của tôn giáo để lợi dụng. Rất nhiều tin đồn trong dân chúng, rằng sư nọ, nhà tu hành kia là công an? Không chỉ là người còn sống, mà cả những người đã chết cũng bị lợi dụng. Muốn chứng minh điều này, mời anh Nguyễn Như Phong vào Khu du lịch Đại Nam để thấy có người ta đã cố tình đưa tượng ông Hồ Chí Minh, một người cộng sản vô thần vào Chùa ngồi với tượng Phật. Hoặc một số nơi đã cố tình đưa ông Hồ Chí Minh vào làm “đồng Thành Hoàng làng”.

Mục đích của những người làm những việc này là gì nếu không phải là những kẻ này đã buộc ông Hồ Chí Minh phải “đội lốt” tôn giáo?

hothannhaptuong_HCM

<= Một lễ hô thần nhập tượng Hồ Chí Minh ở một đình làng

Thưa anh Nguyễn Như Phong, tôi tin rằng chính những kẻ đó đã phản bội lại ông Hồ Chí Minh, một người đã suốt đời theo Chủ nghĩa Cộng sản vô thần. Hẳn chính ông Hồ Chí Minh chắc cũng chẳng bao giờ nghĩ rằng đến một bây giờ anh đã bị đưa vào chỗ thần thánh để lợi dụng.

Đấy mới thực sự là đội lốt tôn giáo, thưa anh Nguyễn Như Phong.

Lật tẩy bộ mặt của Nguyễn Như Phong

Nguyễn Như Phong  là một TBT tờ báo của ngành dầu khí, ăn lương từ ngành dầu khí. Vậy nhưng khi tàu Trung Quốc cắt cáp tàu Bình Minh 02 của chính ngành mình, không dám đưa một lời lên án, lại còn hèn hạ âm thầm sửa chữa  bài viết mà nhà văn Phạm Viết Đào đã phát hiện như sau: “Tờ báo thuộc Tập Đoàn Dầu Khí VN của ông đại tá công an Nguyễn Như Phong đã tự chỉnh sửa lại bản tin, chữ ‘cắt cáp’ bị thay bằng ‘gây đứt cáp’ ngay trong tựa đề.

pt

Tờ báo do Nguyễn Như Phong làm TBT âm thầm sửa bài, Ảnh Phạm Viết Đào

Tựa ‘Tàu Trung Quốc lại cắt cáp tàu Bình Minh 02′ đã bị sửa thành ‘Tàu Trung Quốc gây đứt cáp tàu Bình Minh 02′. Nội dung bản tin cũng đã bị chỉnh sửa lại một số chi tiết. Từ ‘phá hoại’ bị sửa thành ‘gây đứt cáp’. Đồng thời đoạn văn dưới đây tố cáo thủ đoạn của TQ mạnh mẽ nhất trong bài cũng bị rút bỏ.’Đây là một thủ đoạn mới của Trung Quốc khi cho tàu cá vừa đánh bắt hải sản trái phép vừa cản trở, xâm hại hoạt động hợp pháp của PVN trên vùng biển Việt Nam”.

Như vậy, thử hỏi anh Đại tá Nguyễn Như Phong này là hạng gì?

GTT (4)

Trong bài viết nói trên do Nguyễn Như Phong làm TBT viết về tôi như sau: “…đã nhiều lần bị cơ quan bảo vệ pháp luật triệu tập, tạm giữ đấu tranh lật tẩy trò kích động chống chính quyền, biểu tình, gây rối ở Hà Nội”. Ở đây, hoặc thói đặt điều, vu cáo có lẽ là bệnh nghề nghiệp của Nguyễn Như Phong, hoặc chính công an Hà Nội đã làm trò mèo với công dân của mình. Trong rất nhiều lần triệu tập mà không đưa lý do chính đáng đối với tôi, chưa lần nào Công an Hà Nội có lệnh tạm giữ tôi đúng quy định của pháp luật. Đó chỉ là những lần triệu tập và cố tình giữ người trái pháp luật, không nêu rõ lý do nhằm ngăn chặn tôi và tước đoạt quyền tự do của công dân một cách bất hợp pháp. Cũng chưa bao giờ có ai kết luận tôi biểu tình gây rối ở Hà Nội hoặc bất cứ đâu, cũng chưa bao giờ có bản án nào kết tội tôi kích động biểu tình hoặc bất cứ điều gì như Nguyễn Như Phong đã cho kết tội tôi trên tờ báo của mình.

Những cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội, đã được chính Tướng Công an Nguyễn Đức Nhanh xác nhận đó là những cuộc biểu tình yêu nước. Cỡ Đại tá Nguyễn Như Phong sao đủ tư cách kết tội người yêu nước?

Phải chăng, Nguyễn Như Phong vẫn ấm ức khi tôi nhắc anh ta chuyện Gadhafi hồi nào? Sự tiểu nhân, hèn hạ của một người chức hàm, chức vụ to lớn thể hiện ở những chỗ này sao? Thưa ông Đại tá?

Bỗng nhớ có lần nào đó đã đọc những câu “chói ngời đạo đức” của Nguyễn như Phong như sau: “Cũng có những nhà báo từng giàu, bằng cách đi viết “đâm thuê, chém mướn”, bẻ cong ngòi bút và tống tiền các doanh nghiệp. Hoặc “Làm báo cho đến cùng mà tôi vẫn dẫn chứng một cái rất thô thiển với mọi người, là nhà báo như con… khuyển. Tức là phải biết ngửi, đánh hơi, phải thính nhưng cũng phải biết sủa, biết cảnh giác”. Rồi thì: “Nhất là trong thời buổi hiện nay, thông tin phức tạp, chồng chéo, cái thật giả lẫn lộn, chưa được minh bạch, thế nên mình mà viết theo cảm nhận một chiều là rất nguy hiểm”. Và: “Cùng với đó, rất đáng buồn là một bộ phận các nhà báo trẻ hiện nay rất coi thường về đạo đức nghề nghiệp. Vừa ra trường, mới làm báo được vài ba năm, viết được vài ba bài có chất lượng, thế là bắt đầu cao giọng phán xét, dạy dỗ người khác. Thái độ, tư thế, tác phong đi làm việc ở nơi này, nơi kia thì khệnh khạng, ăn nói thì hỗn xược”.

Qua bài báo trên và những điều anh Nguyễn Như Phong đã cho đăng trên tờ báo do anh làm TBT được người dân đánh giá, anh ta đã thể hiện rõ ràng những tính cách ““đâm thuê, chém mướn”, bẻ cong ngòi bút..” với tính cách của “con… khuyển” “biết sủa” và “viết theo cảm nhận một chiều”… của riêng anh.

Đặc biệt, điều anh nói vô cùng đúng cho anh trong trường hợp này không chỉ là nhà báo trẻ mà như nói cho chính mình “rất coi thường về đạo đức nghề nghiệp… cao giọng phán xét, dạy dỗ người khác”.

Điều anh nói, ai cũng nghe là đúng nhưng anh đã không làm được hoặc đi ngược lại điều đó “Làm báo cần đạo đức”.

Hãy sờ lên gáy mình, thưa anh Nguyễn Như Phong.

Hà Nội, ngày 2/1/2013

 

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

%d bloggers like this: