Đăng bởi: ngothebinh | Tháng Hai 13, 2016

20150213. NGHĨ VỀ XÂY DỰNG ĐẢNG

ĐIỂM BÁO MẠNG

ĐẢNG VIÊN NHƯNG ĐÀNG HOÀNG 

Bài của BÙI VĂN BỒNG/ BVB 12/2/2016

Có một tin nhắn vào hộp thư điện tử của tôi, tin nhắn của anh H. như sau: “Anh, trưa nay ăn cơm với mấy anh em thân, một người bạn có dẫn theo một người khác, giới thiệu bên tai tôi vừa đủ nghe, rằng: Đây là thằng Tân, đảng viên nhưng là một người đàng hoàng lắm. Anh nghĩ sao về câu nói này? Và được biết anh là người đã viết nhiều bài về vấn đề xây dựng Đảng, anh thấy sao?”.

Tôi trả lời, cũng qua hộp thư: “Có người nói với tôi, mình cũng đứng trong hàng ngũ Đảng, tham gia xây dựng Đảng gần suốt đời rồi, dân ta cũng chăm đắp và tin tưởng xây dựng Đảng. Nay Đảng ta đã có đội ngũ đông đảo, 4,5 triệu đảng viên. So với Đại hội lần thứ Nhất năm 1935, vậy là tính ra Đảng ta đã đông gấp trên 5.000 lần. Thế kia đấy. mà đông, nhưng liệu có mạnh, có vững được không? Đã có câu dị nghị trong dân chúng: “Đảng viên nhan nhản, cộng sản được mấy người?” (Nguyễn Phú Trọng). Trạng huống hiện thời gọi là xây dựng Đảng cũng đúng mà gọi là dựng lại Đảng cũng được, vì cái gì thấy đứng chưa vững, có sự biểu hiện xiêu vẹo nào đó, phải sớm lo mà dựng lại. Sự cẩn thận và có trách nhiệm đòi hỏi cần phải như thế.
                           >> Lãnh đạo VN nên đàng hoàng với dân    

Vậy nên, anh H. ạ, câu nói của người bạn anh cứ làm tôi trăn trở. Theo tôi, nhìn vào thực chất, thấy đảng viên đàng hoàng  thì cũng không phải ít (đảng viên thường, gắn với dân và cơ sở rất nhiều). Chỉ có “một bộ phận không nhỏ” cán bộ, đảng viên, rõ nhất là hàng ngũ cán bộ chủ chốt có chức, có quyền, có điều kiện tiếp xúc, liên quan và có quyền ký cót phê duyệt, chia chác, quản lý bất động sản, tài chính, kinh doanh gian dối lật lọng này kia, có  nhu cầu móc nối của các đại gia, các nhà đầu tư thì mới có điều kiện phát sinh hiện tượng tham nhũng, đặc quyền đặc lợi, rồi do cuỗm được lắm tiền, sinh ra hư đốn, học đòi ăn chơi, xa hoa, trụy lạc, thậm chí trác táng, mất hết phẩm chất, tư cách người cộng sản. Những cán bộ, đảng viên như thế ngày càng xa dân, vốn bản chất từ giai cấp vô sản, nay nứt nòi sang giai cấp khác, giàu sụ và sinh hoạt đời sống khác nào tư sản giữa đất nước đang nghèo như nước ta, người ta gọi là “tư sản đỏ” sống tách bạch xa dân, coi thường người lao động, làm ngơ trước cảnh oan khốc và nghèo nàn của người dân, không còn tín nhiệm với dân nữa, thậm chí nhân dân tỏ thái độ khinh ra mặt mà vẫn vênh vang tưởng mình còn oai lắm. Những người như thế, hoàn toàn không còn xứng với cái danh đảng viên nữa.
Tôi gửi thư trả lời anh H. rồi ngồi thừ ra một lúc. Có quyền, có chúc mới tham nhũng. Ấy vậy mà cái “bộ phận không nhỏ” chi chiếm tỉ lệ rất ít trong số 4,5 triệu đảng viên và càng rất nhỏ so với trên 90 triệu dân lại khui rỗng ngân khố quốc gia, làm nghèo, kéo đất nước ngày càng bị tụt hậu, nhũng loạn xã hội , bất yên cho cả nước. Thảo nào, như Đại văn hào Pháp Victo Huygo đã chiêm nghiệm: “Chủ nghĩa cộng sản là thiên đường của một vài người, nhưng là địa ngục của tất cả những người còn lại”.

“Đảng viên nhưng đàng hoàng”, nghe buồn, đau, trăn trở. Tại sao xã hội vốn được coi là tốt đẹp của ta nay lại đi đến thời bĩ cực về đạo đức, lối sống đến mức thế này nhỉ? Mà biểu hiện bĩ ấy lại rơi vào không ít cán bộ đảng viên có chức có quyền trong xã hội. 
Nghĩ về hai chữ thời “bĩ cực”, tôi lại nhớ, một câu chuyện kể về kỷ niệm với Bác Hồ của nhà thơ Hằng Phương, sinh năm 1908, quê ở Quảng Nam, là là một trong những nhà thơ nữ đầu tiên của văn học hiện đại Việt Nam. Cuối năm 1945, bà Hằng Phương đã mang tới Phủ Chủ tịch một gói cam để biếu Chủ tịch Hồ Chí Minh. Do Chủ tịch nước bận tiếp khách nên bà đã gửi lại gói cam kèm theo một bài thơ. Tháng 1 năm 1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã gửi một bài thơ ngắn cảm ơn:

           Cảm ơn bà biếu gói cam

Nhận thì không đúng, từ làm sao đây

         Ăn quả nhớ kẻ trồng cây

Phải chăng khổ tận đến ngày cam lai.

Bài thơ đã toát lên nhân cách vĩ đại của Bác. Người sống có trước, có sau. Nhận quà biếu của ai, dù nhỏ như gói cam, nhưng cũng không quên ơn người biếu, tặng. Một gói cam, vẫn không quên cảm ơn. Với nhà thơ thì Bác làm bài thơ cảm ơn, đối nhân xử thế đâu ra đấy. Thế mà, nhiều cán bộ, đảng viên hiện nay học ở Bác được đức tính gì? Đã nhiều năm qua, rầm rộ tổ chức Học tập gương Bác sâu rộng và triền miên, hô hào nhiều năm, tốn tiền, mất thời gian, nay đã gặt hái được những gì? Ơn đức nhờ dân xây dựng Đảng, xây dựng nên chế độ  XHCN mới có vị thế lãnh đạo, mới  có chức có quyền, đứng trên thiên hạ. Ăn nhiều bổng lộc của dân, sử dụng tiền bạc, của cải do người dân làm ra, nhà ở, dinh thự, xe cộ đi lại cũng nhờ dân mới có, vậy mà đã biết ơn dân được bao nhiêu? Có khi ngược lại, càng ăn nhiều của dân càng coi thường dân. Sống vô thủy vô chung, không có trước có sau như vậy, sao lại mang danh đảng viên cộng sản? Cho nên, những thứ sâu mọt ấy đã gây hậu họa làm mất uy tín của Đảng quang vinh.

Bài thơ được biết đến nhiều nhất của nữ sĩ Hằng Phương là bài “Lòng quê”,  tặng người bạn đời Vũ Ngọc Phan với nỗi niềm:

            Đường xa ngoảnh lại ngẩn ngơ

Trông theo mây trắng thẫn thờ mắt xanh.

Câu chuyện của anh H. tuy ngắn gọn, chỉ một lời giới thiệu nửa như đùa, nửa như thật của người bạn, mà làm anh H. nặng lòng suy nghĩ. Rồi mấy dòng thư anh viết, làm tôi cũng thêm nặng nỗi niềm suy tư.

Trong bài thơ tặng nữ sĩ Hằng Phương, Bác viết: “Phải chăng khổ tận đến ngày cam lai”. Cách mạng thành công rồi, hết gian nan phải tổ chức, vận động, xây dựng phong trào khởi nghĩa. Lúc đó, Đảng ta với số lượng chưa đủ một nghìn đáng viên mà đã lãnh đạo toàn dân làm cuộc Cách mạng Tháng Tám thành công, giành chính quyền, Bác Hồ đọc Tuyên ngôn Độc lập khai sinh nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, thế là đã qua thời khổ tận, bước sang thời cam lai.

Cổ xưa có câu: “Hết cơn bĩ cực đến hồi thái lai”. Hiện nay, đúng là Đảng ta đang trong trạng huống gặp cơn bĩ cực. Bao giờ thái lai đây? Cái đó tùy thuộc vào sự kiên quyết, mạnh dạn của Đảng ta, thuộc về trách nhiệm xây dựng Đảng của từng Đảng viên, và nhất là Đảng ta có biết tin tưởng và dựa vào dân để làm cuộc chỉnh đốn có tính chất lịch sử này hay không?

Theo học thuyết Âm Dương cho rằng mọi vật tồn tại và phát triển được đều do hai khí Âm Dương vận động mà tạo thành. Âm Dương là hai mặt thống nhất đối lập của cùng một sự vật hiện tượng, mâu thuẫn nhau, tác động và chuyển hoá lẫn nhau không thể tách rời. Tốt, xấu và thiện, ác cũng vậy. Đó là sự tồn tại song hành giữa các mặt đối lập, nhưng nay phải nhìn thẳng vào sự thật là cái xấu, cái ác đang len lỏi vào sâu trong hàng ngũ Đảng ta, đục ruỗng, xói mòn uy tín của Đảng ta. Có điều, học thuyết Âm Dương có quy luật tự nhiên, Âm cộng với Âm thành Dương. Nhưng cái xấu cộng với cái xấu không thể thành cái tốt, mà  càng xấu nhiều thêm.

Trong tự nhiên, mọi vật đều tồn tại ở hai trạng thái đối lập nhau, đó là hai mặt Âm và Dương như nóng với lạnh, đen với trắng, ngày với đêm, hoạ với phúc. Tuy mâu thuẫn nhưng lại có sự thống nhất từ đầu đến cuối, dựa vào nhau để tồn tại. Âm và Dương, cái này dùng cái kia làm tiền đề để tồn tại cho mình. Âm Dương luôn vận động, cái này yếu thì cái kia mạnh lên. Âm suy thì Dương thịnh, đến cực điểm thì Dương lại suy và Âm lại mạnh lên. Liệu rằng sự vận hóa thịnh, suy đã đến cái ngưỡng Cùng tắc biến, biến tắc thông. Nay cái xấu, cái ác đang thịnh, đang lấn lướt cái tốt, cái thiện. Ngay cả trong lĩnh vực cuộc sống, Hoạ là đầu mối của Phúc, Phúc lại ẩn chứa họa là như thế.

Nhưng cái họa tham nhũng, đặc quyền, đặc lợi, quan liêu, hách dịch, xa rời mục tiêu, phai nhạt lý tưởng trong Đảng hiện nay là cái họa cho nước, cho dân. Nhớ lại những năm thực sự vinh quang của Đảng, người dân nghe giới thiệu ông, hay bà kia là Đảng viên, mặt người dân như sáng lên, tỏ bày sự khâm phục , ngưỡng mộ, mừng lắm. Thế mà nay, như câu thơ của Hằng Phương trên đây: “Đường xa ngoảnh lại ngẩn ngơ”. Mà nghĩ lại, đúng là ngẩn ngơ thật. Từ chỗ Đảng ta được lòng dân như thế, có thể nói là uy tín đang bời bời như thế, nay lại có suy thoái nặng, như bỗng nhiên bị mất đi cái gì đó rất cao quý, thiêng liêng. Năm 1930, nhân kỷ niệm 30 năm thành lập Đảng, nhà thơ Tố Hữu viết: “Đảng ta muôn vạn công nông / Đảng ta muôn vạn tấm lòng, niềm tin…”. Nhưng nay, đọc lên những câu thơ ấy, mấy ai thấm được, mấy ai lắng đọng được như xưa, và không ít người bỗng  cũng thấy buồn lòng, thấy có gì rất cám cảnh. ‘Công nông trí’ nay có chân trong lãnh đạo được bao nhiêu? Các cán bộ, đảng viên mất chất cộng sản đã tự phá vỡ niềm tin ấy trong lòng dân. Người ta sinh cái ý bình xét lại những câu thơ trong bài “Ba mươi năm đời ta có Đảng”. Ví dụ như: “Đảng ta con của phong trào”.Chẳng lẽ đến mức quan liêu, tham nhũng đã thành phong trào, rồi đẻ ra những “đứa con” đã vì suy thoái về chính trị tư tưởng, đạo đức, lối sống mà bị hư hỏng theo phong trào đó sao ? Phong trào đến mức thành nhóm lợi ích, thành đường dây từ dưới lên trên, thành bè phái có thế mạnh. Phong trào tham tham nhũng sinh ra “bộ phận lớn lãnh đạo” suy thoái, biến chất, tham nhũng, nhưng khẩu hiệu trong các hội trường từ phường xã trở lên vẫn đỏ rực, vàng chóe“Đảng CSVN quang vinh muôn năm”, vẫn tự xưng “đảng ta vĩ đại thật”. Lại nữa, chưa Tết đã thấy khắp nơi đỏ rực băng cờ, khẩu hiệu, panô: “Mừng đảng mừng xuân”. Mừng xuân, đón xuân là đúng rồi, nhưng đảng còn nhiều sai lầm, đắp dày yếu kém, mất niềm tin trong dân, đặt trước nhiều nguy cơ tồn vong, có gì mà mừng?

Nhưng thôi, anh H. ạ, không bình phẩm sâu vào suy tư rối như canh hẹ này  nữa, không khoét sâu vào nỗi đau của toàn Đảng, toàn dân, của đất nước, dân tộc nữa. Tôi lại nói cái điều băn khoăn mà anh đã gửi thư đến tôi. Dù sao chăng nữa, cũng giữ lại và tin vào một hy vọng cháy bỏng, mong sao kỳ chỉnh đốn theo Nghị quyết Hội nghị TW4 này, Đảng ta phải biết tìm cách để thực sự tin ở nhân dân, dựa vào dân, nhờ vào lòng yêu nước của nhân dân, sự nhiệt tình cách mạng của nhân dân để có biện pháp tích cực, hành động kiên quyết chỉnh đốn Đảng có hiệu quả, vượt qua được cơn bĩ cực để đến hồi thái lai.  Bài thơ tặng nữ sĩ Hằng Phương, chỉ ăn vị cam ngọt ngào, Bác Hồ đã viết: “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Mong sao, các cán bộ, đảng viên có chức trọng quyền cao hiện nay là phải biết nhờ ai mà có được chỗ đứng, cương vị ấy, nếu không phải là nhân dân? Và rất cần phải nhớ một điều đừng phản trắc, trở mặt đến mức ăn quả hại người trồng cây, hết quả thì thẳng tay chặt phá cây.
              Đừng quá tham lam, mặc kệ thiên hạ dị nghị, chửi rủa, phỉ nhổ mà cứ dấn lên ngày càng bồi dày tham vọng địa vị, quyền lực, vật chất, tiền tài mà sinh ra mất hết chất cộng sản, ô danh đảng viên cộng sản. Phải biết ơn, thực sự tôn trọng nhân dân. Theo quy luật, Âm không thể thịnh mãi được, và Dương cũng không thể suy mãi được. Lòng tham có thể vô đáy, nhưng uy tín không thể đi tới vô cùng , khó lấy lại khi đã bị mất. Khi đã bộc lộ sự suy thoái, yếu kém, tất yếu sớm muộn cũng bị trả giá và bị xã hội đào thải. Thấy hết thời thì phải biết tự lui. Và như vậy, trước hết những “ông quan cách mạng” quan liêu, tham nhũng mất hết chất cộng sản mà vẫn mang danh đảng viên phải tự xác định lại bản lĩnh, rà soát lại dũng khí, nhìn thẳng vào sự thật, tự sờ váo gáy mình để xem bản thân mình đã bị mất hết phẩm chất, trở thành vô lương tâm và đã bị mất hết lòng tự trọng hay chưa?

Trước hết, đảng viên phải là người đàng hoàng, như câu chuyện nhỏ mà anh H. đã gửi thư tâm sự với tôi. Cái chữ “nhưng” trong trường hợp này gây phản cảm, dễ tự ái mà đau nhói lắm. Hãy tự xem mình mang cái danh ấy, ngồi ở cái ghế ấy có còn xứng đáng hay không? Đừng để bị ra tòa, dân đấu tố, nhục lắm đấy, đừng tưởng có quyền lực là hội đủ mọi quyền năng để yên lành được mãi được đâu. Điều nhục nhã nhất trong cuộc đời là bị người đời khinh thường. Và nhất là đừng trơ lỳ cái kiểu “lấy vinh làm nhục”. Cái hạng người ‘lấy nhục làm vinh’ như thế lại càng ‘tham quyền cố vị’, khu khư giữ ghế… cho đến chết!

Anh H, ạ, chính bản thân tôi cũng chưa thực sự vững tin lắm về hiệu quả cuộc ‘chỉnh Đảng, đổi mới tư duy’ như nghị quyết đảng vẫn hô hào. Dù sao chăng nữa, từ mùa xuân này ai cũng mong sẽ được như câu thơ đầy ý nguyện của Bác: “Phải chăng khổ tận đến ngày cam lai”. 

BVB 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Categories

%d bloggers like this: