Đăng bởi: ngothebinh | Tháng Mười 13, 2016

20161013. QUANH VỤ KIỆN NGUYÊN BT GIÁO DỤC CỦA HOÀNG XUÂN QUẾ

ĐIỂM BÁO MẠNG

NGUYÊN BT BỘ GIÁO DỤC PHẠM VŨ LUẬN BỊ KIỆN VÌ QUYẾT ĐỊNH SÔ 4674

NGỌC QUANG/ GD 12-10-2016

Phiên tòa sơ thẩm vụ án hành chính ông Hoàng Xuân Quế kiện Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo. ảnh: HM

(GDVN) – Đại diện Viện Kiểm sát Nhân dân TP.Hà Nội giữ quyền công tố tại phiên tòa đề nghị hủy quyết định số 4674 thu hồi bằng Tiến sĩ của ông Hoàng Xuân Quế.

Ngày 7/10 và chiều 10/10 đã diễn ra phiên tòa hành chính sơ thẩm giữa người khởi kiện là ông Hoàng Xuân Quế (Giảng viên Trường Đại học Kinh tế quốc dân Hà Nội) khởi kiện quyết định số 4674/QĐ-BGDĐT ngày 11/10/2013 của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo (khi đó là ông Phạm Vũ Luận).

Quyết định này thu hồi bằng Tiến sĩ của ông Hoàng Xuân Quế vì cho rằng có sao chép một phần nội dung trong luận án của Tiến sĩ Mai Thanh Quế (Giảng viên Học viện Ngân hàng).

Trong quá trình giải quyết vụ việc, ông Hoàng Xuân Quế nhiều lần đề nghị Bộ Giáo dục và Đào tạo (GD&ĐT) đưa ra cuốn luận án tiến sĩ gốc mà ông đã nộp về Bộ GD&ĐT trước và sau khi bảo vệ luận án, để xem xét. Đó là luận án mà ông Hoàng Xuân Quế bảo vệ và được cấp bằng Tiến sĩ loại xuất sắc.

Tuy nhiên, Bộ GD&ĐT không đưa ra được cuốn luận án này. Đồng thời, trong quá trình thu thập tài liệu, Bộ Giáo dục căn cứ vào quyển luận án được cho là của ông Quế nộp tại Thư viện Quốc gia và quyển luận án lưu tại Trường Đại học Kinh tế Quốc dân (KTQD), để đánh giá.

Ông Quế không chấp nhận các cuốn luận án này, do không có chữ ký cam đoan của mình trên phần cam đoan (là yêu cầu bắt buộc), và các tài liệu kèm theo phải nộp cho Thư viện Quốc gia theo quy định của Bộ GD&ĐT.

Về cuốn luận án ông Hoàng Xuân Quế nộp tại Bộ GD&ĐT thì cơ quan này cho biết đã chuyển vào Thư viện Tổng hợp TP.Hồ Chí Minh?!

Cuốn luận án này cũng không có chữ ký cam đoan của ông Quế. Trong khi đó, theo quy định thì cuốn luận án bắt buộc phải được lưu tại hồ sơ nghiên cứu sinh của ông Quế tại Bộ GD&ĐT.

Với những tài liệu thu thập mù mờ như vậy, nhưng Bộ GD&ĐT vẫn ban hành quyết định 4674 thu hồi bằng Tiến sĩ của ông Quế.

Tại phiên tòa, Luật sư Đinh Anh Tuấn – đại diện cho Bộ GD&ĐT vẫn cho rằng, Bộ GD&ĐT ra quyết định 4674 thu hồi bằng Tiến sĩ của ông Hoàng Xuân Quế là đúng pháp luật.

Tại phiên tòa, luật sư bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của ông Hoàng Xuân Quế là Trần Hồng Phúc và Ngô Thị Thu Hằng (Công ty TNHH và Thực hành Luật Nguyễn Chiến) đã đưa ra rất nhiều luận cứ thuyết phục chứng minh việc Bộ trưởng Bộ GD&ĐT khi đó là ông Phạm Vũ Luận ra quyết định số 4674 là không khách quan, không đảm bảo đúng quy định của pháp luật.Quyết định 4674 là trái quy định của pháp luật
Ông Quế cho rằng, đó là những cuốn luận án mạo danh tên nghiên cứu sinh Hoàng Xuân Quế. Vấn đề mấu chốt đặt ra là phía người khởi kiện – ông Hoàng Xuân Quế không công nhận 3 cuốn luận án mà tổ xác minh của Bộ GD&ĐT đã tiến hành thu thập trong quá trình giải quyết tố cáo. 

Vì vậy, trong quá trình Bộ giải quyết  tố cáo cũng như quá trình tham gia tố tụng tại Tòa án, ông Quế liên tục yêu cầu Bộ cung cấp các cuốn luận án mà ông Quế đã nộp cho Bộ GD&ĐT để Bộ GD&ĐT ra Quyết định thành lập Hội đồng bảo vệ luận án cấp Nhà nước cũng như nộp cho Bộ sau khi bảo vệ luận án cấp nhà nước.

Tuy nhiên, Bộ không thu thập được và cũng không có tài liệu này để cung cấp cho Tòa án. Toàn bộ 3 luận án lưu tại 3 thư viện do Bộ thu thập không phải của ông Quế vì:

Người tố cáo (ông Nguyễn Văn Nam) lại là Chủ tịch cả 3 Hội đồng chấm luận án của ông Hoàng Xuân Quế, từ Hội đồng chấm chuyên đề luận án, Hội đồng chấm luận án cấp cơ cở và Hội đồng chấm luận án cấp nhà nước, nhưng lại không hề có bất cứ tài liệu chứng cứ nào để minh chứng (kể cả quyển luận án mà ông Quế đã nộp cho ông Nam khi bảo vệ tại 3 Hội đồng).

Kết luận thanh tra 1254 của Bộ GD&ĐT, mà căn cứ vào đó để Bộ GD&ĐT ra quyết định 4674 là không khách quan, dựa trên những chứng cứ phiến diện; không xem xét ý kiến của các nhà khoa học trong hội đồng.

Đặc biệt là ý kiến của Tiến sĩ Dương Thu Hương – nguyên Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam, là giáo viên hướng dẫn của Nghiên cứu sinh Mai Thanh Quế, đồng thời là người được Bộ trưởng GD&ĐT ủy quyền thẩm định chất lượng luận án của ông Hoàng Xuân Quế, để xem xét có đủ điều kiện bảo vệ hay không?

Tiến sĩ Dương Thu Hương đã gửi văn bản gửi đến Bộ trưởng Bộ GD&ĐT khẳng định, không có sự trùng lắp giữa hai luận án của ông Hoàng Xuân Quế và ông Mai Thanh Quế, và yêu cầu Bộ GD&ĐT lấy lại bản nhận xét phản biện kín của bà đã gửi tới Bộ vào năm 2003 để làm minh chứng. Nhưng Bộ GD&ĐT trả lời không lưu giữ?

Đối với cuốn thu thập tại thư viện Quốc gia: Theo quy định tại tiểu mục 3.1 Mục III Hướng dẫn tổ chức đánh giá luận án tiến sĩ ban hành kèm theo quyết định số 8217/SĐH ngày 01/9/2000 v/v của Bộ GD&ĐT hướng dẫn đánh giá luận án tiến sĩ quy định rất rõ: “Sau khi bảo vệ thành công, nghiên cứu sinh phải nộp cho Thư viện Quốc gia một luận án và một tóm tắt luận án…”.

Theo quy chế, Nghiên cứu sinh phải nộp cho Thư viện quốc gia cuốn luận án có chữ ký cam đoan của mình, kèm theo có các tài liệu sau:

01 bản tóm tắt luận án; 01 Quyết định thành lập hội đồng chấm luận án; 03 bản nhận xét của phản biện và 01 Quyết nghị của hội đồng chấm luận án.

Tại Giấy biên nhận luận án ngày 05/11/2003, Thư viện Quốc gia đã nhận 01 cuốn luận án có chữ ký cam đoan của ông Quế, kèm theo có các tài liệu sau: 01 bản tóm tắt luận án; 01 Quyết định thành lập hội đồng chấm luận án; 03 bản nhận xét của phản biện và 01 Quyết nghị của hội đồng chấm luận án.

Thực tế, Bộ thu thập cuốn luận án tại Thư viện Quốc gia không có chữ ký của ông Quế, không có các tài liệu định kèm theo quy định và theo Giấy biên nhận nêu trên (thể hiện tại Biên bản Tổ xác minh làm việc với đại diện thư viện Quốc gia ngày 30/9/2013).

Cuốn này không đúng quy định của Quy chế và không phù hợp Giấy biên nhận luận án của ông Quế ngày 05/11/2003.

Luật sư Trần Hồng Phúc khẳng định: Bộ GD&ĐT sử dụng cuốn luận án thu thập tại Thư viện Quốc gia không phải của ông Hoàng Xuân Quế.

Đối với cuốn thu thập tại thư viện Đại học KTQD: Tại biên bản làm việc ngày 01/10/2013, Giám đốc thư viện và cán bộ chuyên trách thư viện của Nhà trường này khẳng định quy trình nhận luận án lưu thư viện năm 2002-2003 là: Thư viện thu luận án, phát phiếu nộp luận án cho người nộp, người nộp ký vào ‘Sổ theo dõi thư viện’.

Đối chiếu cuốn luận án thu thập tại thư viện Đại học KTQD không có chữ ký cam đoan của nghiên cứu sinh Hoàng Xuân Quế.

Ngoài ra, căn cứ để xác định cuốn luận án do ông Quế nộp phụ thuộc chữ ký của ông Quế tại ‘Sổ theo dõi thư viện’, nhưng lãnh đạo thư viện nhà trường lại cho rằng không tìm thấy sổ ký nhận nộp của ông Quế, vì sau nhiều lần chuyển kho bị thất lạc, thư viện chỉ con lưu sổ theo dõi từ năm 2009 đến nay?

Căn cứ trên những nội dung này, Luật sư Trần Hồng Phúc, khẳng định: Cuốn luận án thu thập tại Thư viện trường Đại học KTQD không phải của ông Quế, do không có chữ ký ông Quế trong luận án cũng như mất sổ theo dõi thư viện để xác định.

Đối với cuốn thu thập tại Thư viện Tổng hợp TP.Hồ Chí Minh: Theo quy chế của Bộ GD&ĐT ban hành kèm theo quyết định số 8217/SĐH ngày 01/9/2000 thì Nghiên cứu sinh từ Bình Định trở vào nộp luận án cho Thư viện Tổng hợp TP.Hồ Chí Minh.

Như vậy, Nghiên cứu sinh Hoàng xuân Quế ở Hà Nội không liên quan đến thư viện tổng hợp TP.Hồ Chí Minh.

Theo quy chế đào tạo sau đại học thì Bộ có trách nhiệm lưu, quản lý luận án của Nghiên cứu sinh. Việc Bộ lý giải rằng do kho lưu trữ đầy nên chuyển cuốn luận án lưu tại Bộ cho Thư viện Tổng hợp TP.Hồ Chí Minh là làm trái quy định. Không có văn bản pháp lý nào quy định Bộ GD&ĐT được quyền không lưu giữ mà chuyển luận án cho thư viện các địa phương.

Cuốn luận án thu thập tại Thư viện Tổng hợp TP.Hồ Chí Minh cũng không có chữ ký cam đoan của Nghiên cứu sinh Hoàng Xuân Quế.

Như vậy, có cơ sở để ông Quế phủ nhận cuốn luận án của thư viện TP.Hồ Chí Minh, vì theo quy định luận án bảo vệ của Nghiên cứu sinh nộp cho Bộ phải được lưu cùng hồ sơ Nghiên cứu sinh tại Bộ.

Luật sư Trần Hồng Phúc cho rằng, có đầy đủ căn cứ để nghi ngờ cuốn luận án của ông Hoàng Xuân Quế đã bị đánh tráo vì mục đích xấu, vì tất cả những tài liệu quan trọng liên quan tới ông Quế đều bị mất.

Người tố cáo (ông Nguyễn Văn Nam) lại là Chủ tịch cả 3 Hội đồng chấm luận án của ông Hoàng Xuân Quế, từ Hội đồng chấm chuyên đề luận án, Hội đồng chấm luận án cấp cơ cở và Hội đồng chấm luận án cấp nhà nước, nhưng lại không hề có bất cứ tài liệu chứng cứ nào để minh chứng (kể cả quyển luận án mà ông Quế đã nộp cho ông Nam khi bảo vệ tại 3 Hội đồng).

Kết luận thanh tra 1254 của Bộ GD&ĐT, mà căn cứ vào đó để Bộ GD&ĐT ra quyết định 4674 là không khách quan, dựa trên những chứng cứ phiến diện; không xem xét ý kiến của các nhà khoa học trong hội đồng.

Đặc biệt là ý kiến của Tiến sĩ Dương Thu Hương – nguyên Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam, là giáo viên hướng dẫn của Nghiên cứu sinh Mai Thanh Quế, đồng thời là người được Bộ trưởng GD&ĐT ủy quyền thẩm định chất lượng luận án của ông Hoàng Xuân Quế, để xem xét có đủ điều kiện bảo vệ hay không?

Tiến sĩ Dương Thu Hương đã gửi văn bản gửi đến Bộ trưởng Bộ GD&ĐT khẳng định, không có sự trùng lắp giữa hai luận án của ông Hoàng Xuân Quế và ông Mai Thanh Quế, và yêu cầu Bộ GD&ĐT lấy lại bản nhận xét phản biện kín của bà đã gửi tới Bộ vào năm 2003 để làm minh chứng. Nhưng Bộ GD&ĐT trả lời không lưu giữ?

Từ những phân tích trên đây, để bảo đảm sự nghiêm minh của pháp luật, tinh thần pháp chế XHCN cũng như quyền và lợi ích hợp pháp của ông Hoàng Xuân Quế, đề nghị HĐXX căn cứ vào quy định tại điểm b, khoản 2 Điều 193 Luật tố tụng hành chính chấp nhận toàn bộ yêu cầu khởi kiện của người khởi kiện:

Tuyên hủy QĐ 4674/QĐ-BGDĐT ngày 11/10/2013 của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và đào tạo.

Kiến nghị Bộ GD&ĐT cùng các cơ quan chức năng có thẩm quyền khôi phục lại mọi quyền và lợi ích hợp pháp bị xâm phạm từ việc thực thi Quyết định số 4674 của Bộ trưởng (khôi phục lại chức danh Phó Giáo sư, khôi phục lại chức vụ Phó Viện trưởng Viện Ngân hàng Tài chính tại Đại học KTQD…) để trả lại uy tín, danh dự cho người khởi kiện.

Sau phần tranh tụng là ý kiến của Đại diện Viện Kiểm sát Nhân dân TP. Hà Nội giữ quyền công tố tại phiên tòa: Căn cứ vào hồ sơ vụ án và diễn biến phiên tòa “Đề nghị Hội đồng xét xử căn cứ điểm b khoản 2 điều 193 Luật Tố Tụng hành chính năm 2015, chấp nhận một phần khởi kiện theo yêu cầu của đương sự (ông Hoàng Xuân Quế) đối với yêu cầu hủy quyết định số 4674 ngày 11/10/2013 của Bộ trưởng Bộ GD & ĐT (do tại phiên toà ông Quế không yêu cầu bồi thường như trong đơn khởi kiện, mà chỉ yêu cầu hủy quyết định 4674, khôi phục các quyền và lợi ích hợp pháp).

Người khởi kiện (ông Hoàng Xuân Quế) được quyền nhận lại án phí đã nộp và người bị khởi kiện phải nộp án phí sơ thẩm”.

Thẩm phán phiên tòa thông báo, tòa sẽ nghị án kéo dài, dự kiến công bố kết quả vào ngày 17/10.

Ngọc Quang
NHỮNG AI THAM MƯU CHO NGUYÊN BT BỘ GIÁO DỤC  BAN HÀNH QUYẾT ĐỊNH 4674? 
XUÂN DƯƠNG /GD 13-10-2016
Hai quyển luận án có phần giống nhau, biểu hiện của “đạo văn” (Ảnh:nld.com.vn)

(GDVN) – Trường hợp ông Hoàng Xuân Quế không sai và tòa hủy quyết định 4674 thì cần xem xét lại trách nhiệm của người, bộ phận đã tham mưu ban hành quyết định.

Mấy hôm nay, vụ kiện cáo giữa hai ông, một ông Tiến sĩ nguyên lãnh đạo Bộ Giáo dục và Đào tạo và một ông “Tiến sĩ chờ tòa quyết” đang làm nóng dư luận.

Thực ra đây là vụ kiện giữa nguyên đơn là ông Hoàng Xuân Quế (giảng viên trường Đại học Kinh tế quốc dân Hà Nội) và bị đơn là quyết định số 4674/QĐ-BGDĐT (QĐ 4674) ngày 11/10/2013 của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo (Bộ trường khi đó là ông Phạm Vũ Luận).

Về câu chuyện ông  Hoàng Xuân Quế kiện ông nguyên lãnh đạo Bộ Giáo dục và Đào tạo, rõ ràng là hai vị luật sư bảo vệ quyền của ông Quế rất tinh khôn, khi khoét sâu vào việc bản luận án nộp cho Bộ, thư viện Quốc gia… không có chữ ký của ông ấy, theo như tường thuật của báo chí thì “toàn bộ 3 luận án lưu tại 3 thư viện do Bộ thu thập không phải của ông Quế” mà “đó là những cuốn luận án mạo danh tên nghiên cứu sinh Hoàng Xuân Quế[1]

Luật sư bên nguyên, bà Trần Hồng Phúc cho rằng, có đầy đủ căn cứ để nghi ngờ cuốn luận án của ông Hoàng Xuân Quế đã bị đánh tráo vì mục đích xấu, vì tất cả những tài liệu quan trọng liên quan tới ông Quế đều bị mất.
Trong khi đó, luật sư bên bị, ông Đinh Anh Tuấn  chưa tìm được những lý lẽ thuyết phục để bào chữa cho thân chủ của mình là Bộ Giáo dục và Đào tạo.Với lý do đó bên nguyên đòi hủy bỏ quyết định 4674 của Bộ Giáo dục và Đào tạo, phục hồi quyền lợi, học hàm, học vị cho ông Hoàng Xuân Quế.

Bên nguyên đã khẳng định cả ba cuốn luận án mà Bộ Giáo dục và Đào tạo thu thập xác minh đều là giả mạo, và Bộ Giáo dục và Đào tạo hiện không có bản luận án nào khác ngoài các luận án đã thu thập.

Mặt khác, ngày 10/7/2013 ông Hoàng Xuân Quế đã nộp cho Bộ Giáo dục và Đào tạo luận án chính thức (kèm theo cả hóa đơn mà cửa hàng photocopy xác nhận đã photo luận án cho ông). 

Vậy luật sư Đinh Anh Tuấn có quyền đề nghị tòa hai điều:

– Yêu cầu ông Hoàng Xuân Quế nộp bản luận án gốc mà ông hiện còn lưu giữ (thay vì nộp bản photocopy);

– Tiến hành giám định lại một lần nữa bản luận án gốc này.

Thứ nhất, ông Hoàng Xuân Quế nộp bản luận án mà cá nhân ông lưu trữ và đó chính xác 100% là bản luận án in vào thời điểm ông Quế bảo vệ tại hội đồng chấm thi Nhà nước.Sẽ xảy ra các khả năng:

Từ bản “luận án gốc” này sẽ đối chiếu với các tố cáo của ông Hoàng Văn Nam xem có đúng là ông Hoàng Xuân Quế sao chép một phần luận án của ông Mai Thanh Quế hay không?

Nếu có sự sao chép các nguồn tài liệu khác nhau và đã có ghi chú ở phần tài liệu tham khảo thì cần xem phần sao chép đó chiếm bao nhiêu phần trăm kiến thức luận án và xử lý theo quy định của pháp luật hiện hành.Nếu không có bất kỳ sự sao chép nào thì việc hủy quyết định QĐ 4674 là có cơ sở.

Nếu có sự sao chép nhưng không trích dẫn tên tác giả hoặc tài liệu tham khảo thì đây là hình thức “đạo văn” và phải xử lý nghiêm vì điều này liên quan đến đạo đức của người thầy.

Thứ hai, nếu (giả sử) cuốn luận án mà ông Quế nộp cho tòa có dấu hiệu đã được sửa chữa, bổ sung, đóng lại trước khi nộp, nghĩa là bản nộp cho Bộ Giáo dục và Đào tạo không phải bản gốc thì cần đến sự vào cuộc của cơ quan giám định Nhà nước.

Việc giám định ở đây cần thực hiện với các yêu cầu kỹ thuật sau:

– Giấy in tất cả các trang luận án có cùng chủng loại (cấu trúc sợi giấy, thành phần hóa học, năm xuất xưởng, nơi sản xuất giấy…)?

– Mực in trên các trang có giống nhau?

– Phần mềm xử lý văn bản có giống nhau (kiểu chữ, kích thước chữ, dáng chữ…)?

– Phần mềm xử lý dữ liệu (nếu có) ví dụ phần mềm Excel, Foxpro… là phiên bản trước năm 2003 (khi ông Quế viết luận án) hay sau năm 2003.

Chắc chắn các chuyên gia công nghệ thông tin sẽ tìm được sự khác nhau trên đồ thị, biểu đồ hoặc độ tin cậy giữa các phần mềm này.

Nếu xác định được một số trang có sự khác biệt với các trang khác trong cùng luận án (giấy, mực in, phần mềm văn phòng…) mà ông Quế đã bảo vệ thì có thể kết luận bản luận án nộp cho tòa và Bộ Giáo dục và Đào tạo đã bị sửa chữa, không phải là bản gốc từ năm 2003.

Trường hợp bản photocopy mà ông Quế nộp được photo vào cùng một thời điểm, nghĩa là không có sự khác biệt về giấy và mực in vẫn có thể tìm hiểu vì mực in năm 2003 và năm 2013 không thể giống nhau tuyệt đối.

Còn một điều nữa là phần mềm xử lý dữ liệu sau 10 năm đã thay đổi rất nhiều, nếu có sự “làm mới” luận án thì có thể dễ dàng phát hiện.

Thứ ba, nếu ông Hoàng Xuân Quế không có bản luận án gốc thì việc sử dụng các bản luận án lưu tại thư viện Quốc gia hay các cơ sở khác cần phải có xác nhận bằng văn bản tính trung thực của các luận án mà các cơ sở này lưu trữ.

Người viết cho rằng, nếu tòa án dựa vào kết luận 3 bản luận án mà Bộ Giáo dục và Đào tạo thu thập bị xem là “giả mạo” để hủy quyết định của Bộ là chưa đầy đủ, chưa thuyết phục mà còn cần xem xét thêm các yếu tố khác như đã nêu trên.

Mặt khác, tòa án cũng không nên vì áp lực phải bảo vệ quyết định của cơ quan Nhà nước mà làm thiệt hại quyền lợi chính đáng của công dân, cụ thể là ông Hoàng Xuân Quế.

Cần phải khẳng định rằng kiến thức của loài người là sự kế thừa, phát triển từ các thế hệ trước, vì vậy nếu ông Hoàng Xuân Quế có trích dẫn, sử dụng kết quả nghiên cứu của người khác cũng là điều bình thường.

Thế giới có những quy định rất rõ ràng về việc sử dụng, trích dẫn tài liệu,

Xin giới thiệu một tài liệu mà thư viện Trung tâm Đại học Quốc gia thành phố Hồ Chí Minh công bố [2]Việc trích dẫn tài liệu tham khảo theo quy định của Bộ Giáo dục và Đào tạo”:


Các chi tiết phải được ghi đầy đủ, rõ ràng và chính xác để độc giả quan tâm có thể tìm được tài liệu đó
”.“Tài liệu tham khảo phải bao gồm tất cả các tác giả với công trình có liên quan đã được trích dẫn trong luận văn.

Nếu tài liệu tham khảo là luận văn tốt nghiệp, luận văn Thạc sĩ, Phó Tiến sĩ, Tiến sĩ thì mẫu trích dẫn phải ghi đầy đủ thông tin “tên tác giả, năm công bố, tên luận văn, tên (địa chỉ) cơ quan quản lý”, ví dụ:

Trần Huyền Công, 1994. Một số đặc điểm sinh học của cá lóc bông (Channa micropeltes). Luận văn tốt nghiệp Kỹ sư Thủy sản, Đại học Nông Lâm, thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam. [2]

Nếu luận án của ông Hoàng Xuân Quế đã thực hiện đúng theo quy định này thì không có lý do gì Bộ Giáo dục và Đào tạo lại tước bằng Tiến sĩ của ông. Ngoài việc hủy quyết định quyết định 4574 còn phải kèm theo lời xin lỗi nếu đương sự không đòi hỏi bồi thường thiệt hại.

Trường hợp ông Quế không thực hiện theo đúng quy định này, nghĩa là trích dẫn nhưng không công bố nguồn (hoặc khối lượng trích vượt quá tỷ lệ % theo quy định) thì nghĩa là ông đã đồng thời vi phạm hai điều: quy định của Bộ và tâm đức người thầy.

Người viết cho rằng, cơ quan giữ quyền công tố chưa nên kết luận bất kỳ điều gì nếu chưa giám định lại bản luận án gốc mà ông Hoàng Xuân Quế lưu giữ tại nhà.

Chỉ sau khi trưng cầu giám định và có kết quả chính xác thì mới tiếp tục phiên tòa, khi đó sẽ không còn dị nghị về việc làm sai lệch hồ sơ vụ án.

Nếu giả sử điều này xảy ra và tòa kết luận quyết định 4674 là đúng thì Bộ Giáo dục và Đào tạo cũng cần có các quyết định tiếp theo về việc đưa ra khỏi ngành những cá nhân không đủ tiêu chuẩn.

Trường hợp ông Hoàng Xuân Quế không sai và tòa hủy quyết định 4674 thì cần xem xét lại trách nhiệm của người, bộ phận đã tham mưu để Bộ trưởng ban hành quyết định trái luật.

Tài liệu tham khảo:

[1] http://giaoduc.net.vn/Giao-duc-24h/Nguyen-Bo-truong-giao-duc-Pham-Vu-Luan-bi-kien-vi-quyet-dinh-so-4674-post171494.gd

[2] http://www.vnulib.edu.vn/wp-content/uploads/Trich-dan-tai-lieu-theo-BGD.pdf

Xuân Dương
LUẬT SƯ CỦA BỘ GIÁO DỤC NÓI GÌ VỀ VỤ ÔNG HOÀNG XUÂN QUẾ KIỆN?
HOÀNG THANH /VNN 13-10-2016

Trong hai ngày 7 và 10/10/2016, TAND TP Hà Nội đã xét xử sơ thẩm vụ ông Hoàng Xuân Quế kiện nguyên Bộ trưởng Bộ GD-ĐT (bản án dự kiến được tuyên vào ngày 17/10/2016).

Trước đó, năm 2013, sau khi xác minh nội dung đơn thư tố cáo, Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Phạm Vũ Luận đã quyết định thu hồi bằng tiến sỹ của ông Quế, với lý do ông đã chép luận án tiến sỹ của người khác.

Dưới đây là trao đổi với luật sư Đinh Anh Tuấn – người bảo vệ quyền lợi hợp pháp của Bộ GD-ĐT tại Tòa.

Không cần thiết chấm lại luận án?

Thưa luật sư, việc ông Hoàng Xuân Quế kiện nguyên Bộ trưởng Bộ GD-ĐT đang gây chú ý dư luận. Có ý kiến cho rằng Hội đồng Xác minh luận án tiến sỹ do Bộ GD-ĐT lập ra trong quá trình giải quyết tố cáo đối với ông Quế sai về thành phần, sử dụng con dấu không đúng, liệu một hội đồng như vậy có thể chấm lại chính xác cuốn luận án tiến sỹ của ông Hoàng Xuân Quế?Thành phần của Hội đồng Xác minh luận án tiến sỹ (do Hội đồng Chức danh giáo sư ngành kinh tế thành lập theo yêu cầu của Bộ trưởng Bộ GD-ĐT) gồm những ai do ông Chủ tịch Hội đồng Chức danh giáo sư ngành kinh tế quyết định, vì thế không có căn cứ để nói là phải có người này, không được có người kia.

Ngành kinh tế là một lĩnh vực rất rộng, trên thực tế ông Chủ tịch Hội đồng Chức danh giáo sư ngành kinh tế đã mời những chuyên gia chuyên sâu về tài chính – tiền tệ tham gia đánh giá cuốn luận án tiến sỹ của ông Hoàng Xuân Quế, theo tôi là hoàn toàn hợp lý.

Điều quan trọng và tại phiên tòa tôi đã khẳng định, đó là kết luận của Hội đồng Xác minh luận án tiến sỹ trong vụ việc này chỉ được Bộ GD&ĐT dùng để tham khảo.

Ông có thể nói rõ hơn vì sao kết luận của Hội đồng Xác minh luận án tiến sỹ không phải là căn cứ để Bộ GD&ĐT ra kết luận nội dung tố cáo?

Trong vụ việc này, Hội đồng Xác minh luận án tiến sỹ đưa ra ý kiến trong giai đoạn Bộ GD-ĐT xác minh nội dung báo chí phản ánh, không phải trong giai đoạn chính thức giải quyết đơn tố cáo.

Thứ hai, mặc dù Hội đồng Xác minh luận án tiến sỹ đã tổ chức đối chiếu 02 cuốn luận án tiến sỹ của ông Hoàng Xuân Quế và ông Mai Thanh Quế, nhưng khi đi vào giải quyết tố cáo chính thức, Tổ xác minh của Bộ GD-ĐT vẫn tổ chức đối chiếu lại giữa 02 cuốn luận án tiến sỹ này. Kết quả đối chiếu của Tổ xác minh Bộ GD-ĐT mới là căn cứ để Bộ GD-ĐT ra kết luận.

Nhưng việc lập một Hội đồng Xác minh luận án tiến sỹ để đánh giá cuốn luận án tiến sỹ bị tố cáo là sao chép vẫn cần thiết?

Theo Luật Tố cáo, Quy chế Đào tạo sau đại học, Quy chế Văn bằng chứng chỉ, không bắt buộc phải thành lập Hội đồng Xác minh luận án tiến sỹ khi giải quyết tố cáo liên quan đến hành vi sao chép luận án tiến sỹ.

Phát biểu tranh luận tại tòa, tôi đã nhấn mạnh nhiều lần: Để quyết định thu hồi bằng tiến sỹ của ông Hoàng Xuân Quế, Bộ GD-ĐT phải làm rõ có hay không có hành vi sao chép gian lận (và đây là nhiệm vụ của Tổ xác minh Bộ GD-ĐT), chứ Bộ GD-ĐT không đi chấm lại luận án tiến sỹ của ông Hoàng Xuân Quế.

Không quy định phải có chữ ký của nghiên cứu sinh
Dư luận về phiên tòa này đang tập trung vào cuốn luận án tiến sỹ của ông Hoàng Xuân Quế lưu giữ tại Thư viện Quốc gia không có chữ ký của ông Quế, cũng không có một số tài liệu kèm theo. Đây là lý do để ông Quế khẳng định cuốn luận án tiến sỹ của ông Quế tại Thư viện Quốc gia đã bị ai đó đánh tráo.Trong thời gian Bộ GD-ĐT giải quyết tố cáo, ông Hoàng Xuân Quế cho rằng cuốn luận án tiến sỹ tại Thư viện Quốc gia do cháu ông Quế “nộp nhầm”.
 
Ông Quế giải thích khi làm luận án tiến sỹ, ông Quế chưa biết đánh máy tính, vì vậy ông Quế nhờ cửa hàng photocoppy đánh hộ một số trang từ cuốn luận án tiến sỹ của ông Mai Thanh Quế, sau đó sẽ sửa lại. Nhưng khi đóng sách thì cửa hàng photocoppy lại đóng nhầm bản chưa sửa, mới có chuyện một số trang coppy nguyên vẹn cuốn luận án tiến sỹ của ông Mai Thanh Quế. Phát hiện ra điều này, ông Hoàng Xuân Quế đã yêu cầu cửa hàng photocoppy đóng lại, in lại. Những cuốn luận án tiến sỹ bị lỗi ông Hoàng Xuân Quế không tiêu hủy mà để cạnh những cuốn đã chỉnh sửa. Khi mang luận án tiến sỹ đi nộp cho Thư viện Quốc gia, cháu ông Quế đã nộp nhầm cuốn bị lỗi.Tại sao cuốn luận án tiến sỹ của ông Quế do Thư viện Quốc gia lưu giữ lại không có chữ ký của ông Quế?Thư viện Quốc gia không tự dưng có được cuốn luận án tiến sỹ của ông Quế. Bản thân ông Quế cũng khẳng định chắc chắn đã nộp cuốn luận án tiến sỹ cho Thư viện Quốc gia, bởi Quy chế Đào tạo sau đại học của Bộ GD-ĐT bắt buộc nghiên cứu sinh phải thực hiện việc này mới được nhận bằng tiến sỹ.

Như vậy, việc cuốn luận án tiến sỹ tại Thư viện Quốc gia không có một số tài liệu đính kèm, lỗi trước hết thuộc về ông Quế, bởi ông Quế đã không đính kèm các tài liệu.
 
Còn về chữ ký của nghiên cứu sinh, theo quy định tại Quy chế Đào tạo sau đại học và Công văn số 8217/SĐH ngày 01/9/2000 của Bộ trưởng Bộ GD-ĐT hướng dẫn thực hiện quy chế này, chỉ có lời cam đoan của nghiên cứu sinh là bắt buộc phải có, không quy định phải có chữ ký của nghiên cứu sinh.

Thực tế có rất nhiều luận án tiến sỹ chỉ có lời cam đoan mà không có chữ ký của nghiên cứu sinh.

Tại sao luật sư lại bỏ qua giả thuyết cuốn luận án tiến sỹ của ông Quế bị đánh tráo?

Bởi vì người nào muốn “đánh tráo” thì phải thông đồng với nhân viên thư viện, mới có con dấu thư viện trên cuốn luận án tiến sỹ tráo vào đó.

Ông Quế hoàn toàn không có căn cứ để chứng minh việc này.

Mặt khác, nhiều cuốn luận án tiến sỹ của các nghiên cứu sinh khác (trong đó có ông Mai Thanh Quế) cũng không có chữ ký của họ, song có ai kêu bị đánh tráo đâu!

Cần nói thêm, giả sử việc “đánh tráo” có thật, thì nó đã diễn ra ở cả 03 thư viện: Thư viện Đại học Kinh tế Quốc dân, Thư viện Quốc gia, và Thư viện Khoa học tổng hợp TP Hồ Chí Minh.

Điều này không thể xảy ra trong thực tế. Điều quan trọng nhất tôi muốn nhấn mạnh, nếu khẳng định cuốn luận án của mình bị “đánh tráo”, ông Quế phải có đơn tố cáo và phải có chứng cứ chứng minh cho tố cáo đó.

Bộ GD-ĐT có trách nhiệm lưu giữ các luận án tiến sỹ do nghiên cứu sinh giao nộp không? Việc Bộ GD-ĐT chuyển cuốn luận án tiến sỹ do ông Quế nộp vào cho Thư viện Khoa học tổng hợp TP Hồ Chí Minh là theo quy định pháp lý nào?

Theo Quy chế Đào tạo sau đại học do Bộ trưởng Bộ GD-ĐT ban hành, việc nghiên cứu sinh nộp luận án tiến sỹ cho Bộ là để có căn cứ thành lập Hội đồng bảo vệ luận án tiến sỹ cấp nhà nước.

Quy chế Đào tạo sau đại học không quy định Bộ GD-ĐT có trách nhiệm lưu giữ các cuốn luận án tiến sỹ sau khi Hội đồng bảo vệ luận án tiến sỹ cấp nhà nước đã được thành lập.
 
Tuy nhiên, trên thực tế, toàn bộ các luận án tiến sỹ do nghiên cứu sinh nộp đều được Bộ GD-ĐT lưu giữ tại kho lưu giữ của Bộ, chưa có khiếu nại nào về việc bị mất mát, tráo đổi luận án tiến sỹ tại Bộ.

Việc Bộ GD-ĐT chuyển một số lượng lớn luận án tiến sỹ cho Thư viện Khoa học tổng hợp TP Hồ Chí Minh vào năm 2008 (cuốn luận án tiến sỹ của ông Quế nằm trong số này) là theo đề nghị của Thư viện Khoa học tổng hợp TP Hồ Chí Minh, và một lý do thực tế là kho lưu giữ của Bộ GD-ĐT đang bị quá đầy.

Việc giao nhận – này được thực hiện với các thủ tục chặt chẽ theo đúng quy định của Pháp lệnh Thư viện và Nội quy của Thư viện Khoa học tổng hợp TP Hồ Chí Minh.
 
Bộ GD-ĐT có đầy đủ các tài liệu để chứng minh cuốn luận án tiến sỹ của ông Hoàng Xuân Quế giao nộp cho Bộ GD-ĐT chính là cuốn luận án tiến sỹ được lưu giữ tại Thư viện Khoa học tổng hợp TP Hồ Chí Minh.

Tính pháp lý và khách quan

Sau khi bị tố cáo là “sao chép luận án”, ông Quế đã tự đi xin lại được 03 cuốn luận án tiến sỹ từ các giáo viên hướng dẫn, giáo viên phản biện. Những cuốn luận án tiến sỹ này có nội dung khác với những các cuốn lưu tại các thư viện. Có ý kiến rằng Bộ GD-ĐT chưa làm rõ kết luận giám định về các cuốn luận án tiến sỹ này?

Bộ GD-ĐT đã đề nghị cơ quan công an (A83) thu thập một số tài liệu liên quan đến vụ việc.

Theo trưng cầu của A83, Viện Khoa học hình sự Bộ Công an đã có Kết luận giám định về 03 cuốn luận án tiến sỹ do ông Quế thu thập.

Tuy nhiên, Kết luận giám định chỉ đánh giá về hình thức của 03 cuốn luận án tiến sỹ, trong khi Bộ GD-ĐT đi sâu làm rõ tính pháp lý và tính khách quan của 03 cuốn luận án tiến sỹ do ông Quế thu thập. Do vậy, Kết luận giám định này chỉ là tài liệu để Bộ GD-ĐT tham khảo.

Ông có thể nói sâu hơn về đánh giá của Bộ GD-ĐT đối với 03 cuốn luận án tiến sỹ do ông Quế thu thập và giao cho Tổ xác minh của Bộ GD-ĐT?

Quy chế Đào tạo sau đại học không quy định các giáo viên hướng dẫn, giáo viên phản biện phải bảo quản nguyên vẹn các cuốn luận án tiến sỹ của nghiên cứu sinh, như vậy tính pháp lý của tài liệu không chặt chẽ như việc bảo quản của thư viện.

Về phương pháp thu thập, theo tài liệu xác minh của A83, ban đầu khi ông Quế cùng chủ nhà tìm thì đều không thấy, nhưng sau khi vắng mặt chủ nhà thì lại thấy. Điều này không bảo đảm tính khách quan của những cuốn luận án tiến sỹ đó.

Bộ GD-ĐT có xem xét nội dung các cuốn luận án tiến sỹ do ông Quế thu thập không, thưa ông?

Tổ xác minh của Bộ đã xem xét và nhận thấy những cuốn luận án tiến sỹ này vẫn có nhiều dòng, thậm chí nhiều trang sao chép y nguyên từ cuốn luận án tiến sỹ của ông Mai Thanh Quế. Tuy nhiên, Bộ GD-ĐT không căn cứ vào các cuốn luận án tiến sỹ này để thu hồi bằng tiến sỹ của ông Hoàng Xuân Quế, bởi như đã nói, các tài liệu này không bảo đảm tính pháp lý và tính khách quan.

Cảm ơn ông!

 

Hoàng Thanh (Thực hiện)
LUẬT SƯ ÔNG HOÀNG XUÂN QUẾ PHẢN BIỆN LUẬT SƯ BỘ GIÁO DỤC THẾ NÀO ?
NGÂN ANH/ VNN 14-10-2016
Hoàng Xuân Quế, Phạm Vũ Luận, kiện Bộ trưởng Giáo dục
Luật sư Trần Hồng Phúc

– Dưới đây là trao đổi với luật sư Trần Hồng Phúc, người bảo vệ quyền lợi hợp pháp của ông Hoàng Xuân Quế tại Tòa.

* Giấy biên nhận ghi có chữ ký, luận án thu về lại không

Những cuốn luận án tiến sĩ có tên Hoàng Xuân Quế được Bộ GD-ĐT sử dụng làm căn cứ để xác minh và đưa ra các quyết định liên quan. Vì sao luật sư có quan điểm phản bác các tài liệu này?

Đặc biệt, cuốn luận án ông Quế bảo vệ tại Hội đồng chấm luận án cấp Nhà nước năm 2003, các bản nhận xét phản biện kín của các nhà khoa học do Bộ trưởng ủy quyền thẩm định chất lượng luận án, Bản giải trình chỉnh sửa luận án có xác nhận của Giáo viên hướng dẫn, Bản luận án hoàn chỉnh đã chỉnh sửa theo ý kiến của các nhà phản biện kín… đều không có.- Mấu chốt của vụ án này là hồ sơ gốc của nghiên cứu sinh (NCS) Hoàng Xuân Quế không được Bộ GD-ĐT đưa ra xem xét mà lại đi thu thập 3 cuốn luận án ở thư viện để kết luận ông Quế sao chép luận án của người khác.

Tôi cho rằng, nếu hồ sơ gốc còn lưu tại Bộ GD-ĐT thì khi có tố cáo chỉ cần cho lập biên bản và rút hồ sơ của ông Hoàng Xuân Quế cũng như ông Mai Thanh Quế để đối chiếu là có thể kết luận được.

Tại Tòa án, ông Quế luôn yêu cầu bộ đưa hồ sơ gốc của ông Quế ra để làm căn cứ so sánh, đối chiếu nhưng không có!

Còn 3 cuốn luận án tiến sĩ do Bộ GD-ĐT thu thập không tuân thủ đúng quy định do chính Bộ GĐ-ĐT ban hành đối với việc nộp luận án tiến sĩ của nghiên cứu sinh tại thời điểm năm 2003 cũng như không đúng với thực tế ông Quế giao nộp như đã thể hiện tại Biên lai giao nhận luận án (không có chữ ký cam đoan của tác giả, không có tài liệu bổ sung nộp cùng luận án sau khi bảo về xong, mất sổ thư viện có chữ ký của nghiên cứu sinh…).

Phía Bộ GD-ĐT cho rằng không có quy định về chữ ký của nghiên cứu sinh trong luận án tiến sĩ để giải thích cho việc sử dụng những cuốn luận án lưu không có chữ ký của ông Quế. Nhưng đây cũng là lý do để ông Quế khẳng định cuốn luận án tiến sĩ của ông Quế tại Thư viện Quốc gia, Trường ĐH Kinh tế quốc dân và Thư viện Khoa học tổng hợp TP.HCM đã bị ai đó đánh tráo. Tại sao ông Quế không chấp nhận sự lý giải của phía Bộ GD-ĐT?

– Đối với cuốn thu thập tại thư viện Quốc gia, theo quy định tại tiểu mục 3.1 Mục III Hướng dẫn tổ chức đánh giá luận án tiến sĩ ban hành kèm theo quyết định số 8217/SĐH ngày 1/9/2000 của Bộ GD-ĐT hướng dẫn đánh giá luận án tiến sĩ, NCS phải nộp cho Thư viện quốc gia cuốn luận án (có chữ ký cam đoan của mình), kèm theo có các tài liệu sau: 1 bản tóm tắt luận án, 1 Quyết định thành lập hội đồng chấm luận án, 3 bản nhận xét của phản biện và 1 Quyết nghị của hội đồng chấm luận án, đều được đóng vào phần cuối luận án.

Không có việc tách rời để xác định mất hay thư viện không lưu giữ hoặc nghiên cứu sinh không nộp như Biên bản làm việc ngày 30/9/2013 của Tổ xác minh Thanh tra Bộ và Thư viện Quốc gia.

Hơn nữa, khẳng định của ông Quế phù hợp với nội dung tại Giấy biên nhận luận án ngày 5/11/2003 là Thư viện Quốc gia đã nhận của NCS 1 cuốn luận án (có chữ ký cam đoan của ông Quế), kèm theo có các tài liệu sau 1 bản tóm tắt luận án, 1 Quyết định thành lập hội đồng chấm luận án, 3 bản nhận xét của phản biện và 1 Quyết nghị của hội đồng chấm luận án.

Cuốn luận án thu thập tại Trường ĐH Kinh tế quốc dân mà Bộ thu thập không phải của ông Quế, vì tại Biên bản làm việc ngày 1/10/2013, Giám đốc thư viện và cán bộ chuyên trách thư viện của Nhà trường này khẳng định quy trình nhận luận án lưu thư viện năm 2002 – 2003 là: Thư viện thu luận án, phát phiếu nộp luận án cho người nộp, người nộp ký vào Sổ theo dõi của thư viện.

Đối chiếu cuốn luận án thu thập tại đây không có chứ ký của NCS Hoàng Xuân Quế. Ngoài ra, căn cứ để xác định cuốn luận án do ông Quế nộp phụ thuộc chữ ký của ông Quế tại Sổ theo dõi thư viện nhưng Lãnh đạo thư viện Nhà trường lại cho rằng không tìm thấy sổ ký nhận nộp của ông Quế vì sau nhiều lần chuyển kho bị thất lạc, thư viện chỉ con lưu Sổ theo dõi từ năm 2009 đến nay.
Cuốn thu thập tại Thư viện Tổng hợp TP.HCM cũng không có chữ ký cam đoan của NCS Hoàng Xuân Quế, không phải do ông Quế nộp, thư viện này không phải là nơi có quyền lưu giữ luận án của NCS Hoàng Xuân Quế theo quy định.Đối với cuốn thu thập tại Thư viện Khoa học Tổng hợp TP.HCM, theo quy chế đào tạo sau đại học thì Bộ có trách nhiệm lưu, quản lý luận án của NCS. Không có văn bản pháp lý nào quy định Bộ GD-ĐT được quyền không lưu giữ mà chuyển luận án cho thư viện các địa phương.

* Ai là người “đánh tráo”?

Sau khi bị tố cáo là “sao chép luận án”, ông Quế đã tự đi xin lại được 3 cuốn luận án tiến sỹ từ các giáo viên hướng dẫn và người phản biện. Những cuốn luận án tiến sỹ này có nội dung khác với những các cuốn lưu tại các thư viện. Cơ sở nào để khẳng định những bản luận án ông Quế tự nộp lại sau này là bản gốc?

– Do ông Quế có nghĩa vụ giải trình về nội dung tố cáo tại Bộ GD-ĐT nên phải thu thập tài liệu để chứng minh cho mình. Cả 3 cuốn luận án ông Quế nộp cho Bộ GD-ĐT đều là do các thành viên chấm luận án năm 2003 cho mượn và trước khi giao cho ông Quế thì người giao đã ký vào từng trang của luận án cũng như viết xác nhận, ký tên vào trang đầu của luận án.

– Luật sư của Bộ GD-ĐT cho rằng “Giả sử việc “đánh tráo” có thật, thì nó đã diễn ra ở cả 3 thư viện: Thư viện ĐH Kinh tế Quốc dân, Thư viện Quốc gia, và Thư viện Khoa học tổng hợp TP.HCM. Điều này không thể xảy ra trong thực tế. Điều quan trọng nhất tôi muốn nhấn mạnh, nếu khẳng định cuốn luận án của mình bị “đánh tráo”, ông Quế phải có đơn tố cáo và phải có chứng cứ chứng minh cho tố cáo đó”. Quan điểm của bà như thế nào về nhận định này?

– Thư viện là nơi công cộng để phục vụ đông đảo bạn đọc, được tổ chức và hoạt động theo Pháp lệnh Thư viện, đó không phải là nơi có trách nhiệm lưu giữ hồ sơ đào tạo của nghiên cứu sinh theo quy định. Luận án lưu tại thư viện không đúng như quy định giao nộp và biên lai giao nộp thì không đảm bảo tính truy nguyên nguồn gốc của tài liệu. Việc đánh tráo tài liệu vì mục đich xấu là có khả năng xảy ra.

Còn việc ông Quế có tố cáo thì phải dựa trên cơ sở xác định được người vi phạm, hành vi vi phạm pháp luật và có chứng cứ chứng minh. Cả 3 cuốn luận án mang danh Hoàng Xuân Quế do Bộ GD-ĐT thu thập cần được Tòa án xem xét, đánh giá chứng cứ và tuyên án thì từ đó mới có cơ sở để ông Quế xem xét và có biện pháp bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mình.

Với giả thiết “đánh tráo” được đưa ra, luật sư có thể cho biết ông Quế có nhận định về khả năng ai là người đánh tráo, và đánh tráo nhằm mục đích gì không?

– Tôi không thể nhận định, kết luận gì về vấn đề này. Tuy nhiên, về phía ông Quế, tại phiên tòa sơ thẩm, đã liên tục khẳng định vụ việc phát sinh là do bị một nhóm cán bộ ở trường đại học nơi ông Quế công tác “đánh” vào thời điểm nhà trường sắp xếp công tác tổ chức cán bộ.

Tại sao luật sư cho rằng Quyết định 4674 được ban hành trên cơ sở phát sinh từ việc tố cáo nhưng người bị kiện vi phạm quy trình thụ lý, giải quyết đơn thư tố cáo và ra kết luận giải quyết tố cáo không đúng quy định của pháp luật?

– Trình tự giải quyết tố cáo được quy định tại Điều 18 Luật Tố cáo 2011 và Thông tư số 01 ngày 15/12/2009 của Thanh tra Chính phủ quy định quy trình giải quyết tố cáo.

Nguyên Bộ trưởng Bộ GD-ĐT đã nhận được đơn tố cáo do cả cơ quan báo chí và cả Đại biểu Quốc hội chuyển đến. Trong khi Bộ chưa thụ lý đơn và người tố cáo không có tài liệu chứng minh nội dung tố cáo nhưng Bộ đã triển khai giao Trường ĐH Kinh tế quốc dân, Hội đồng Chức danh Giáo sư ngành Kinh tế học và mời thêm A83 xác minh nội dung tố cáo từ tháng 6 và tháng 7/2013, nhưng đến giữa tháng 9/2013 mới bắt đầu ra quyết định thành lập Tổ xác minh tố cáo và tái thực hiện việc xác minh.

Đặc biệt, khi chưa có kết luận giải quyết tố cáo nhưng người tố cáo đã biết được nội dung ông Quế giải trình với Bộ cũng như kết quả xác minh của Trường ĐH Kinh tế quốc dân…

Tất cả những vi phạm này đều đã được chúng tôi phân tích kỹ lưỡng, viện dẫn quy định của pháp luật tại phiên tòa sơ thẩm.

Xin cảm ơn bà.

Ngân Anh thực hiện


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: