Đăng bởi: ngothebinh | Tháng Mười 30, 2016

20161030. BÀN VỀ ‘TÁC DỤNG PHỤ’

ĐIỂM BÁO MẠNG

TÁC DỤNG PHỤ HAY TAI HỌA TẤT YẾU SINH RA TỪ CỘNG SẢN

NGUYỄN ĐÌNH CỐNG/ BVN 30-10-2016

Kết quả hình ảnh cho TÁC DỤNG PHỤ

Trong bài “Đại bi kịch Việt namtôi có viết: “Công nhận rằng những tai họa do sự phá nát, sự hủy hoại này (truyền thống văn hóa, đạo đức, môi trường, đất nước, dân tộc) không phải là ý đồ tự giác của CS, họ không cố tình làm những việc đó, nhưng nó là kết quả tất yếu của đấu tranh giai cấp, của vô sản chuyên chính, của công hữu hóa tư liệu sản xuất, của nền độc tài Đảng trị. Những tai họa tất yếu này ban đầu những người CS chưa nhận thấy, đến khi nó bộc lộ rõ thì cố tinh bưng bít, che giấu, ngụy biện để đổ vấy cho các thế lực thù địch”. Bài này xin trình bày rõ hơn.

Tác dụng phụ hoặc phản ứng phụ là thuật ngữ thường dùng trong y tế. Thí dụ thuốc chữa đau tim lại có tác dụng phụ làm hại dạ dày, thuốc chữa dạ dày làm hại gan, thuốc chữa gan làm hại thận v.v… Thế rồi một bệnh nhân, chữa được bệnh tim lại bị chết vì suy gan, suy thận. Mà chết vì dùng thuốc chứ ngay từ đầu gan và thận vẫn tốt. Tác dụng phụ của một loại thuốc nào đó là điều không mong muốn, không có trong mục đích của người nghiên cứu tìm ra công thức và người sản xuất thuốc, nhưng là kết quả tất yếu phải xảy ra, không tránh được khi dùng đúng công thức đó để bào chế. Muốn khắc phục tác dụng phụ thì bắt buộc phải thay đổi công thức. Trong xã hội tác dụng phụ xẩy ra khắp nơi và có khi cái phụ lại chuyển hóa thành chính vì nó tạo ra ảnh hưởng rất lớn, làm mất tác dụng của mục đích chính. Thí dụ thuốc Viagra và vụ Nước mắm có chứa chất asen.

Thuốc Viagra được bào chế để chữa bệnh tim. Trong quá trình sử dụng các bệnh nhân phát hiện ra nó có tác dụng phụ làm cương cứng dương vật. Điều này người bào chế không hề biết trước. Thế là người ta chuyển sang dùng nó để chữa yếu sinh lý của nam giới mà phần lớn quên mất mục đích ban đầu là chữa bệnh tim. Vụ nước mắm nhiễm asen, mục đích chính của người tạo ra thông tin là để người dân bớt dùng nước mắm truyền thống và tăng việc dùng nước mắm công nghiệp. Nếu ý đồ này thành công thì có tác dụng phụ là làm sụp đổ một nền sản xuất nước mắm của dân tộc. May thay, nhờ Trời Đất, Tổ tiên phù hộ mà đã kịp thời thoát khỏi tai họa, lúc này lại phát sinh tác dụng phụ khác, quay lại với những kẻ chủ mưu.

Sau khi tin nước mắm truyền thống nhiễm asen được tung ra, các cửa hàng nước mắm vội thu lại hàng triệu sản phẩm của Phú Quốc, Phan Thiết…, những kẻ chủ mưu vội vã ăn mừng, chúc tụng nhau vì thắng lớn. Không ngờ rồi “gậy ông đập lưng ông”. Sau khi âm mưu bị vạch trần, họ đang đứng trước nguy cơ phá sản hoàn toàn. Vì sao để xẩy ra như vậy? Đó là sự kết hợp chặt chẽ giữa ba tính chất: đểu, tham và ngu. Đã ngu rồi, tính đểu và tham làm ngu trầm trọng thêm. Nếu không quá ngu thì phải dự đoán được những phản ứng, những tác hại có thể xẩy ra. Cái lợi tưởng có thể đạt được đã làm tối trí, làm mờ mắt, làm thối nát lương tâm họ.

Thông thường, khi người ta thấy được một mối lợi nào đó hay bị nó quyến rũ, không thấy hết những cái hại đi kèm theo, ẩn nấp đàng sau, sẵn sàng xông ra phát huy tai họa. Khổng Tử có lời khuyên: “Kiến lợi tư nghĩa” (khi thấy lợi phải nghĩ đến điều nghĩa), chứ không phải thấy lợi thì tập trung nghĩ về nó đến mụ mẫm, không thấy cái hại đi kèm. Ở Ba Tư cổ có châm ngôn nổi tiếng: “Khi định làm việc gì phải thấy cho hết những tác hại mà việc đó có thể mang lại”. Những tác hại ở đây chính là các tác dụng phụ, các phản ứng không mong muốn kèm theo.

Quay về với chủ thuyết cộng sản. Trong bài “Một số nhầm lẫn của Mác” tôi đã nhận xét Mác là một con người có lòng tốt đối với giai cấp vô sản, là người có một trình độ thông minh nhưng bị hạn chế nên trong khi cố làm những điều tốt đẹp đã phạm một số nhầm lẫn. Lúc còn trẻ Mác vạch ra con đường đấu tranh giai cấp, làm CM với mục đích chống bóc lột, chống áp bức, mang lại sự công bằng xã hội, hạnh phúc cho giai cấp vô sản và hăng hái cổ vũ, đấu tranh cho nó. Đến cuối đời, Mác có nhận ra một số tác dụng phụ nguy hiểm khi CM vô sản đã thành công. Đó là sự lạm dụng quyền lực để rồi tái thiết lập một hình thái áp bức mới. Nhưng đã quá muộn. Người ta vội vàng theo lý thuyết đấu tranh mà coi nhẹ hoặc quên mất tác dụng phụ mà Mác đã chỉ ra. Tuy vậy những tác dụng phụ đó là do Mác suy luận chứ chưa có thực tiễn chứng minh. Sau này khi các đảng cộng sản nắm được chính quyền thì nhiều tác dụng phụ nguy hại mới phát sinh, phát triển một cách mạnh mẽ, không sao ngăn ngừa và khắc phục được, vì nó là kết quả tất yếu, mặc dù không hề mong muốn, không có chủ ý.

Thế tác dụng phụ của CS là những thứ gì? Đó là những độc hại chứa đựng trong bản thể của nó. Một cách ngắn gọn và cụ thể, đó là những thứ tệ nạn, tai họa mọi mặt mà bạn thấy trong xã hội Việt Nam hiện nay do sự lãnh đạo và quản lý của ĐCS mang lại.

Những người cộng sản đầu tiên của Việt Nam với lòng yêu nước nồng nàn, chỉ thấy mặt tích cực của chủ thuyết CS là theo nó có thể giải phóng được dân tộc khỏi ách thuộc địa và xây dựng một tương lai tươi sáng mà chưa thấy được các tác dụng phụ nên hăng hái, vội vàng du nhập và phát triển. Tác dụng phụ là sự độc tài toàn trị sẽ dẫn dân tộc vào con đường lụn bại. Trong bài “Đuổi hổ cửa trước, rước sói cửa sau” tôi đã phân tích một vài ý như vậy. Khi những tác dụng phụ đã phát tác, một số người cộng sản VN, quá ngây thơ vì giáo điều, chỉ biết tin vào sự tốt đẹp của mục đích hoang tưởng mà không thấy rõ các tác dụng đó là kết quả tất yếu của chủ thuyết nên đã tìm cách quy kết nguyên nhân cho sự phá hoại của các thế lực thù địch, cho bọn phản động hoặc cho một số người không giữ được phẩm chất cần thiết. Họ không biết rằng những con người đó, những hành động đó là sản phẩm tất yếu của chế độ. Trừ một số bọn cơ hội, biết rõ tác hại của CS nhưng vẫn cố duy trì vì lợi ích cá nhân, vẫn còn một số ít người chân thật tin vào mục tiêu tốt đẹp của CS, vẫn muốn kiên trì chế độ chỉ là vì chưa hiểu được bản chất tất yếu của các tác dụng phụ, họ chỉ thấy và bị mờ mắt vì những mục đích tốt đẹp của chế độ CS, mặc dù chỉ là tốt đẹp hoang tưởng. Mà tai ác thay, nguy hiểm thay các tác dụng phụ khi phát triển mạnh lên nó lấn át tác dụng chính, chuyển hóa phụ thành chính, làm thất bại mục đích chính. Vì vậy, bây giờ nhìn vào ĐCS VN người ta thấy tiêu cực là chủ yếu.

Tác dụng phụ của CS chính là những độc hại của Chủ nghĩa Mác Lênin (CNML) do thực hiện đấu tranh giai cấp, vô sản chuyên chính, công hữu tư liệu sản xuất (đặc biệt là đất đai), do sự toàn trị của Đảng. Khi ĐCS còn trong thời kỳ vận động làm cách mạng thì những độc hại này tồn tại tiềm ẩn dưới dạng các hạt giống, chưa có điều kiện bộc lộ, rất ít người thấy được. Vì vậy CS mới lôi kéo, thu hút được khá đông quần chúng đi theo, đăc biệt là quần chúng nghèo khổ bị áp bức và những người yêu nước. Chỉ đến khi ĐCS có quyền lực các hạt giống đó mới nẩy mầm và phát triển lớn mạnh, thể hiện ra dưới trăm hình, ngàn vẻ. Nếu nhân dân VN vào những năm 1945- 1975 mà biết được những tác dụng phụ do ĐCS sẽ mang đến như bây giờ thì số người theo Đảng làm CM chắc sẽ giảm đi nhiều và lịch sử có thể đã rẽ theo hướng khác.

Hồ Chí Minh cũng phần nào thấy được một phần những độc hại này, đã viết “Sửa đổi lề lối làm việc” để cảnh tỉnh đảng viên và cán bộ về những tác dụng phụ của CS khi Đảng đã nắm trọn quyền lực. Rồi Đảng tổ chức học tập đạo đức của ông, ra hết nghị quyết này đến nghị quyết khác, lập hết ban này ban nọ để phòng chống tiêu cực, họp hành, kiểm điểm, phê bình, đấu tranh, kỷ luật, xét xử, đả hổ diệt ruồi v.v…, mong rằng ngăn ngừa được, chống lại được những tác dụng phụ của chế độ. Nhưng những biện pháp đó chỉ như xoa chút dầu cao ở ngoài da để trị bệnh trong tim, trong gan ruột.

Trong quá trình đấu tranh cho dân chủ, một số người phản biện, bất đồng chính kiến, vì lòng yêu nước thương dân nồng nàn mà hơi vội vàng quy cho CS những tội nặng mà những đảng viên có lòng yêu nước chân chính khó chấp nhận. Thí dụ trong một bài viết gần đây (Bảo tồn văn hóa Việt trước sự xâm lăng của phương Bắc – Đào Đức Thông), tác giả cho rằng: “Hậu quả của đất nước Việt Nam ngày hôm nay là do sự đểu cáng, dối trá, tàn ác mang danh XHCN nắm quyền”. Rồi tác giả đặt ra các câu hỏi: Ai đã làm việc xấu xa này, ai đã gây ra tệ nạn kia, ai đã chủ mưu tai họa nọ v.v…, và ám chỉ đó là ĐCS. Quy tội cho ĐCS là không sai. Tuy vậy vẫn chưa hoàn toàn đúng vì hai nhẽ: 1- Đó không phải là chủ tâm, là mục đích chính của ĐCS mà chỉ là tác dụng phụ tất yếu kèm theo (nhưng khổ thay cái phụ đang chuyển hóa thành chính). 2- Một mình ĐCS không thể tạo nên mọi tai họa mà còn là do kết hợp với những thói hư tật xấu trong nền văn hóa, trong truyền thống dân tộc.

Từ khi thành lập, ĐCS VN là một tổ chức tuyệt vời, nhưng tiếc thay đã ẩn giẩu trong nó những mầm mống độc hại của tác dụng phụ mà rất ít người biết. Những thế hệ đảng viên đầu tiên phần lớn là những chiến sĩ tuyệt vời. Nhưng rồi tác dụng phụ dần dần phát sinh. Trước hết là vinh dự và quyền lợi của đảng viên. Tác dụng này hấp dẫn, lôi kéo một số bọn cơ hội tìm cách vào Đảng để có quyền, có lợi. Hơn nữa trong thời gian dài sự tuyên truyền và việc kết nạp đảng viên phạm phải nhiều sai lầm từ trung ương đến các chi bộ, trong đó có những sai lầm nghiêm trọng,(*) nên đã kết nạp khá nhiều bọn cơ hội. Thế rồi bọn chúng chui sâu, leo cao. Bọn này mua chuộc, liên kết với những đảng viên, được tiếng là trung kiên nhưng kém trình độ để tìm mọi cách loại bỏ tiến đến hủy hoại thành phần tinh hoa của dân tộc (vì thành phần này là kẻ thù của bọn chúng). Kết quả là trong Đảng, trong Chính quyền và Quốc hội còn lại phần lớn là những người vừa tham lam, thích quyền lực mà kém trí tuệ, lại bị một bọn đểu trong nước và nước ngoài lừa gạt.

Những người như vậy mà lãnh đạo, mà đề ra đường lối chính sách, mà soạn thảo và thông qua luật pháp thì làm sao mà không phạm sai lầm. Những người như thế làm sao phát hiện và tránh được âm mưu thâm độc của bọn Đại Hán bành trướng để dâng đất, dâng biển cho nó, để cho nó thao túng chính trị, kinh tế, văn hóa. Nhiều người cho rằng mọi sự bất cập là từ thể chế, việc quan trọng trước hết là thay đổi thế chế, điều đó là đúng, tuy vậy nghĩ cho kỹ thì thấy cũng là do trình độ con người. Thực ra trong Đảng, Chính quyền, cơ quan dân cử các cấp cũng còn có một số người tử tế, có trình độ và đạo đức, nhưng tiếc thay số này quá ít nên khó phát huy tác dụng.

Tác dụng phụ của CS cũng gần gần giống vụ Formosa. Khi Formosa xả thải ra biển thì mục tiêu chính có lẽ chỉ là gian lận, trốn tránh các chi phí xử lý cần thiết khoảng vài chục triệu đô la. Nghĩ rằng rồi biển rộng mênh mông sẽ hòa tan chất thải và che giấu được sự gian dối, không ngờ đâu lại gây ra thảm cảnh như vậy. Kết quả biển nhiểm độc, thủy sản chết hết, hàng triệu người lâm vào tình cảnh phá sản. Thật ra đó là tác dụng phụ. Nhưng tác dụng phụ gây ra tai họa vô cùng to lớn, hủy diệt luôn mọi lời tuyên truyền tốt đẹp về mục đích chính là phát triển kinh tế.

Cũng cần phân biệt Đảng và đảng viên. Những tác dụng đối với Đảng là phụ, nhưng lại là mục đích chính của bọn đảng viên cơ hội, đã chui sâu và leo cao trong Đảng.

Xin hỏi các vị từ Tổng Bí thư, UV BCT, cán bộ Đảng các cấp cho đến đảng viên các loại, các vị có thấy rằng những tệ nạn như tha hóa quyền lực, tham nhũng, mua quan bán tước, suy thoái đạo đức v.v… đều là tác dụng phụ của sự độc quyền toàn trị của ĐCS hay không, và nó trở thành mục đích chính của số đông các đảng viên có quyền lực hay không? Các tác dụng ấy, các mục đích ấy là kết quả tất yếu, không tránh khỏi, không thể ngăn ngừa hoặc loại bỏ bằng các biện pháp thông thường. Mà nguy hại thay các tác dụng đó đang hủy diệt mọi lời tuyên truyền tốt đẹp về mục đích của các vị là xây dựng xã hội thế này thế kia. Muốn loại bỏ tai họa phải triệt hạ từ gốc rễ, nghĩa là phải từ bỏ sự độc quyền toàn trị, mở rộng dân chủ để tìm người thực sự có tài kinh bang tế thế lên lãnh đạo đất nước. Mấu chốt là cải cách đảng cách mạng thành một đảng chính trị. Thế mới trước thì cứu được dân tộc, sau cứu được Đảng.

Nếu các vị quả thật chưa thấy rõ những điều trên, nhưng còn tử tế, còn muốn tìm kiếm chân lý thì xin mở các cuộc trao đổi, đối thoại. Không cần công khai cũng được, nhưng phải thành tâm. Tôi sẵn sàng đến trao đổi thẳng thắn với quý vị.

Nếu các vị cứ khăng khăng tự cho mình là đúng mà không chịu tìm hiểu, không chịu đối thoại, vẫn quyết giữ bằng được sự toàn trị thì rồi dân tộc này sẽ phải kéo dài bất hạnh thêm một thời gian nữa, nhưng cuối cùng, không sớm thì muộn cũng sẽ tìm cách thoát được sự độc tài toàn trị và các vị sẽ được đánh giá lại trong lịch sử bằng những lời lên án và sỉ nhục.(**)

__________

(*) Đoán rằng cho đến nay nhiều tổ chức và cán bộ của Đảng, kể cả Tổng BT và Trưởng ban tổ chức vẫn chưa nhận ra việc kết nạp đảng viên phạm nhiều sai lầm ở những chỗ nào, nếu được hỏi tôi sẽ trình bày.

(**) Bài này đã được gửi đến địa chỉ: bandoc.dcsvn@gmail.com để nhờ chuyển đến BCT và các cơ quan của Đảng.

Tác giả gửi BVN.

NGƯỜI CỘNG SẢN CHỐNG CỘNG

BÙI MINH QUỐC/ BVN 30-10-2016

Trong cuộc CÁCH MẠNG LẬP QUYỀN DÂN – cuộc cách mạng nhằm thiết lập quyền làm chủ thực sự của nhân dân, tiến hành một cách ôn hoà, công khai, hợp hiến hợp pháp – có một lực lượng đặc thù, về mặt nào đó là khá quan trọng, làm những việc mà các lực lượng khác không dễ làm thay.

Đó là lực lượng những người cộng sản chống Cộng.

Bây giờ, hai tiếng “Cộng sản” chợt nghe đã khiến người ta muốn ói. Bởi đó là tên gọi của một thế lực quỷ dữ, một thế lực kết xoắn mọi độc ác và dối trá, một thiết chế của chế độ nô lệ mới.

Nhưng vào thời trẻ của tôi ở miền Bắc Việt Nam, những năm 60 thế kỷ 20, danh xưng người cộng sản là hiện thân của một phẩm chất cao quý. Đó là con người đặt Tổ quốc lên trên hết, Quyền Dân lên trên hết. Vì Tổ quốc và Quyền Dân, con người ấy dâng hiến cả đời mình, bất chấp mọi gian khổ, hiểm nguy, tù đày, chết chóc. Tôi đã thấy những con người như thế trong đời thực. Đó là vợ tôi, nhà báo nhà văn Dương Thị Xuân Quý, luôn nghiêm khắc tự rèn luyện cho đạt những phẩm chất ấy để trở thành đảng viên và đã hy sinh anh dũng trong quá trình rèn luyện. Đó là Chu Cẩm Phong, bạn tôi, nhà báo nhà văn, người cán bộ Đảng, Bí thư của Chi bộ Văn nghệ Khu 5 (thuộc Ban Tuyên huấn Khu 5). Chu Cẩm Phong ghi trong nhật ký ngày kỷ niệm 7 năm anh vào Đảng: “Mình có thể hy sinh trong mùa xuân lịch sử này lắm, nếu mình ngã xuống như Phương Thảo, Văn Cận, Xuân Quý, thì ba mình và nhất là mẹ, sẽ đau khổ đến nhường nào. Mình biết điều đó. Mình là đứa con trai được cả nhà yêu thương… nhưng dầu thế nào mình cũng không xê dịch cái phương châm sống của mình: dũng cảm, say sưa và quên mình như những chiến sĩ cộng sản chân chính đi trước. Dẫu ngã xuống một giờ, nửa giờ trước khi ta giành thắng lợi hoàn toàn, cũng Hạnh phúc lắm thay!”. Chu Cẩm Phong luôn sống gương mẫu và đã hy sinh anh dũng dưới hầm bí mật trong một cuộc chiến tuyệt đối không cân sức vào tuổi 30. Những dòng nhật ký vừa dẫn trên cho ta biết, vậy là Chu Cẩm Phong đã thấy trong Đảng có những người cộng sản chân chính và những người cộng sản không chân chính – tức là những phần tử có động cơ xấu tìm cách chui vào Đảng đội danh cộng sản để mưu lợi riêng. Trong lớp người cộng sản chân chính đi trước, tôi đã thấy những Kim Ngọc, những Trần Độ, Nguyễn Hộ, Võ Văn Kiệt… Đó là những chiến sĩ cách mạng đích thực đến trọn đời, họ luôn lấy lợi ích của Tổ quốc của Nhân dân, lấy thực tế khách quan làm căn cứ để suy nghĩ và hành động, dám nghĩ, dám nói, dám làm, thấy đúng phải bảo vệ, thấy sai phải đấu tranh, tuyệt đối không nghĩ và làm theo bất cứ giáo điều chủ nghĩa nào, cho dù có thể bị khại trừ, bị cách chức, thậm chí có thể bị hãm hại. Vào thời ấy, những người cộng sản chân chính chiếm đa số trong Đảng. Điều lệ Đảng xác định: đảng viên là “người chiến sĩ cách mạng tiền phong gương mẫu, gắn bó máu thịt với nhân dân”. Thời ấy, phần lớn đảng viên đã sống như thế, và vì thế đại đa số nhân dân mới tin Đảng đi theo Đảng và nhờ thế mới giành được thắng lợi để đưa Đảng lên cầm quyền trên một nửa nước rồi cả nước.

Nhưng khi cầm quyền, và nắm độc quyền chính trị, Đảng trở thành chỗ để “thăng quan phát tài”. Từ sau năm 1975, nhất là từ khi Đảng cầm quyền buộc phải trở về theo cái dòng chảy bình thường muôn đời của nhân loại là kinh tế thị trường, có thể khẳng định mà không sợ nhầm rằng phần lớn đảng viên vào Đảng là để thăng quan phát tài. Hiện tượng mua một chân đảng viên, một chân cấp ủy, một chân đại biểu (như ngày xưa “mua một chân lý trưởng”), mua chức mua quyền (tất nhiên để có tiền) diễn ra phổ biến mà chưa thấy dấu hiệu gì ngăn chặn được. Và thực tế cho thấy sẽ không thể ngăn chặn được nếu không cải cách chính trị, nếu không có một thiết chế luật pháp buộc mọi hoạt động của Đảng – Nhà nước phải minh bạch kèm theo là một thiết chế luật pháp đảm bảo cho nhân dân thực hiện quyền giám sát của mình đối với mọi hoạt động của Đảng – Nhà nước.

Chủ nghĩa cộng sản là một ảo tưởng, một thiết chế phản động kéo lùi sự phát triển của xã hội, một mối đại hoạ của nhân loại còn khủng khiếp ghê tởm hơn cả chủ nghĩa phát-xít.

Nhưng phẩm chất, bản lĩnh, khí phách người cộng sản chân chính thì lại là một giá trị, một sức mạnh có thật. Đó là phẩm chất của những con người quên mình vì mọi người, giàu sang không thể làm hư hỏng, nghèo khó không thể chuyển lay, uy vũ không thể khuất phục mà nhân loại thời nào và ở đâu cũng luôn trân trọng.

Tôi nhớ năm 1993, tại Mặt trận Tổ quốc tỉnh Lâm Đồng, trong cuộc hội thảo nhân kỷ niệm 100 năm thành phố Đà Lạt và tưởng niệm công lao của bác sĩ Yersin, người phát hiện ra vùng đất để lập nên thành phố Đà Lạt, TS Hà Sĩ Phu bạn tôi, người đã có 15 năm được coi là đối tượng để kết nạp vào Đảng (CSVN), phát biểu: theo những tiêu chí về người cộng sản chân chính thì ông Yersin đích thực là một người cộng sản chân chính dù ông ấy hoàn toàn xa lạ và có thể rất dị ứng với chủ nghĩa cộng sản. Bạn tôi, anh Hồ Hiếu, nguyên Chánh văn phòng Ban dân vận Thành ủy TP HCM, hiện là một trong những người chống Cộng hàng đầu, ngay sau 30/4/1975 đã đặt ra câu “đảng viên nhan nhản, Cộng sản khó tìm” rồi ngầm lan truyền như thành ngữ dân gian nhằm báo động một tình trạng tồi tệ mà hiện nay đã trở nên thảm hại – bình thường: đảng viên ngày càng đông, người cộng sản chân chính – chiến sĩ cách mạng đích thực ngày càng hiếm.

Năm 1988, trong chuyến đi Xuyên Việt vận động ra tuyên bố do 128 văn nghệ sĩ và công dân ký tên đòi đổi mới đồng bộ, triệt để, bạn tôi nhà văn Tiêu Dao Bảo Cự có lời thơ: “Ai cộng sản / ai giả danh cộng sản / chân lý chói ngời sự thật / mắt nhân dân xuyên suốt lũ gian tà”, hai tiếng “cộng sản” ở đây là để chỉ người chiến sĩ cách mạng đích thực như đã nêu trên.

Cách đây mấy năm, bạn tôi, nghệ sĩ ưu tú Kim Chi, người đã tuyên bố không cần một bằng khen có chữ ký của một kẻ (là quan chức cộng sản hàng chóp bu) làm nghèo đất nước, làm hại nhân dân, khi trả lời phỏng vấn đã khẳng đinh mình tuyên bố điều đó với tư cách một người cộng sản chân chính.

Một lô-gích không gì cưỡng nổi: người cộng sản chân chính tất yếu trở thành người cộng sản chống Cộng khi Đảng CS cầm quyền trở thành Đảng cướp, đúng như dân gian từ xa xưa đã định danh “cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan”.

Vậy là đã xuất hiện một lực lượng cộng sản chống Cộng, tức là một lưc lượng lấy sức mạnh phẩm chất, bản lĩnh, khí phách của người cộng sản chân chính chống chế độ độc tài cộng sản nhằm thiết lập quyền làm chủ thực sự của nhân dân để bảo vệ nền độc lập của Tổ quốc và tự do của mỗi con người, và với quyền tự do ấy, mỗi con người phát huy mọi khả năng để mưu cầu hạnh phúc của bản thân và cho cả cộng đồng.

Người cộng sản chống Cộng từ nay đương nhiên đã tự rũ bỏ bỏ 2 chữ cộng sản, chỉ tự xác định mình là “người chiến sĩ cách mạng tiền phong gương mẫu, gắn bó máu thịt với nhân dân”.

Và họ quyết trọn đời không ngừng tiền phong gương mẫu vì nhân dân quên mình chiến đấu cho Tổ quốc và Quyền Dân, thiết lập bằng được quyền làm chủ thực sự của Nhân dân.

Đà Lạt tháng 10/2016

B.M.Q.

Nguồn: http://www.diendan.org/viet-nam/nguoi-cong-san-chong-cong


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: