Đăng bởi: ngothebinh | Tháng Mười Một 17, 2016

20161117. NGHĨ VỀ CHUYỆN ĐIỀU CÔ GIÁO ĐI TIẾP KHÁCH

ĐIỂM BÁO MẠNG

QUAN CHỨC CÂU CÁ, GIÁO CHỨC ‘HẦU RƯỢU’

KỲ DUYÊN/ TVN 17-11-2016

Hà Tĩnh là đất địa linh nhân kiệt, đất của đại thi hào Nguyễn Du, vốn gieo neo. Chuyển sang kinh tế thị trường, diện mạo đời sống của Hà Tĩnh cũng thay đổi đáng kể. Nhưng không biết có phải từ dạo có dự án lớn của nước ngoài đầu tư tọa lạc và nổi danh… “ngược” không, mà từ đó đến giờ, cứ thỉnh thoảng, Hà Tĩnh lại được dư luận xã hội chú ý. Có điều xem ra toàn những vụ việc  mua vui cũng được một vài trống canh, nhưng không ít nhức đầu.

Thừa lý thiếu tình…

Tỷ như chuyện sau đây: Từ đầu tháng 10 đến nay, các tỉnh miền Trung, trong đó có Hà Tĩnh liên tiếp bị những cơn mưa to kéo dài. Đã thế, các đập trên địa bàn tỉnh cũng lại xả lũ, khiến cả tỉnh bỗng như cái hồ lớn, mà t/p Hà Tĩnh, dù mang tiếng là đô thị với những con phố lớp lớp nhà cao tầng, kiên cố cũng không thoát khỏi số phận. Nhất là trận mưa lớn từ 12 đến 16/10 cách đây ít ngày đã khiến người dân Hà Tĩnh nháo nhào tránh mưa chẳng xấu mặt nào.  Mưa chồng mưa, lũ chồng lũ đã khiến không ít nơi trong t/p bị tái ngập cục bộ. Các cơ quan chức năng đã phải cắm biển cảnh báo nguy hiểm, các xe cứu hộ phải luôn sẵn sàng để trợ giúp người dân chống ngập.

Vậy mà trong hoàn cảnh trên trời dưới nước khốn khổ như vậy, ông Chủ tịch t/p Hà Tĩnh bỗng ra quyết định thành lập…. Hội câu cá (?)

Mới nghe, cứ tưởng là chuyện của những người thích … đùa dai. Hóa ra không phải. Văn bản giấy trắng mực đen Quyết định 2300/QĐ- UBND, chữ ký “Hà Văn Trọng”cùng cái dấu đỏ chót rành rành định phận t/p Hà Tĩnh đây. Xin mời xem:

Quan chức câu cá, giáo chức “hầu rượu”

Còn người viết cho rằng, đó là một quyết định rất thiếu nhạy cảm chính trị, của một quan chức cần có trách nhiệm với sự may rủi, sướng khổ, sống chết của người dân trong cảnh màn trời chiếu nước. Ở góc độ khác, nói một cách dân dã, đó là một quyết định khá… vô duyên. Vô duyên vì hoàn toàn không hợp thời hợp cảnh. Thậm chí, vô tình, vô cảm trước nỗi khổ của người dân đang lóp ngóp chạy mưa lũ.Văn bản Quyết định thành lập Hội Câu cá vừa đưa ra, lập tức… câu được không ít ý kiến, nhưng hầu hết là ý kiến phản ứng, bất bình.

Ai cũng biết, câu cá là một trò vui giải trí, nó lành mạnh và không có lỗi nếu tuân thủ các quy định pháp luật, trong hoàn cảnh bình thường. Nhưng nó thật có lỗi với dân vì cái quyết định đưa ra không đúng chỗ, nó thừa lý mà rất thiếu … tình.

Và thừa… tình thiếu lý

Chuyện thừa lý thiếu tình chưa lắng xuống, dư luận xã hội lại ồn ào trước một vụ việc khác, “thừa tình” thiếu lý. Nhưng nghiêm trọng hơn, vụ việc này đụng chạm đến một vấn đề lớn hơn- nhân phẩm nhà giáo.

Đó là việc 21 cô giáo ở thị xã Hồng Lĩnh, được phân công phục vụ liên hoan dân ca ví dặm do UBND thị xã tổ chức. Điều đáng nói, sau khi nhận nhiệm vụ tiếp đón các đoàn khách, các cô còn tiếp tục phải đi ăn, uống rượu, rồi hát hò với quan khách.

Ai cũng biết lâu nay, chuyện “tiếp khách” kiểu này, có cả lành mạnh và không lành mạnh. Giới hạn tỉnh và say do rượu của các quan khách là cực kỳ… mong manh.

Thân phận các cô giáo ở các trường, có ai dám chống lại quyết định của cấp trên, ở đây, trực tiếp là ông Trưởng phòng GD thị xã Hồng Lĩnh Lê Bá Thiềm?

Cũng chính vì thế, một số cô giáo chỉ biết phản ứng khi cho rằng việc bị điều đi tiếp khách là sai mục đích công việc của mình, ảnh hưởng cuộc sống cá nhân. Có cô ngậm ngùi: “Trong bữa tiệc, khi chén bia chén rượu vào, sẽ không tránh khỏi những hành động như ôm vai, bá cổ. Tỏ thái độ thì không được, sợ mất lòng quan khách; thậm chí là bị cấp trên phê bình gay gắt. Nhưng nếu dễ dãi quá sẽ bị lấn lướt, lợi dụng…” (GDVN, ngày 13/11).

Đó là một sự thật.

Nhưng bất ngờ nhất, ông Trưởng phòng GD thị xã Hồng Lĩnh Lê Bá Thiềm lại thản nhiên: “… trong các bữa tiệc, rượu vô thì lời ra; ai đó có một hành động không đẹp thì cũng là chuyện bình thường trong cuộc sống”.

Không biết những chuyện bình thường kiểu này ở ông Lê Bá Thiềm có… nhiều không?

Bất ngờ thứ hai, ông Chủ tịch UBND thị xã Nguyễn Văn Hổ- cũng thản nhiên không kém khi “tôn vinh”, các cô giáo đi tiếp khách là nhiệm vụ chính trị, là trong sáng, là niềm hãnh diện. Không hiểu ông cho đó là niềm hãnh diện với ai? Với chồng các cô chăng?

Chính vì lẽ đó, mà dư luận xã hội thực sự nổi giận. Không ít sự bất bình, phẫn nộ đến mức “xỉ vả” trên các trang mạng XH. Vì sao?

Từ xa xưa, trong Kiều, đại thi hào Nguyễn Du có hai câu cảm thán sâu sắc: Đã mang lấy nghiệp vào thân/ Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa.

Cái nghiệp vào thân của các cô giáo là dạy học phải gìn giữ tư cách, nhân phẩm chính mình trước học trò, những đứa trẻ tâm hồn như giấy trắng.

Nhân phẩm đó buộc các cô giáo biết gìn giữ từ lời ăn tiếng nói, đến hành vi sư phạm. Mà không thể cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa.

Quan chức câu cá, giáo chức “hầu rượu”

Cái nghiệp vào thân khiến XH phân biệt rất rõ, phải trái phân minh, vì sao, với việc này thì được, việc kia lại không. Ranh giới đó tưởng rất mong manh, thật ra lại rất rõ ràng và sòng phẳng.Dư luận XH luôn công bằng, công tâm, khi có thể bênh vực số phận một cô gái mà số phận đưa đẩy vào một “nghề” xưa nay vốn bị xã hội coi rẻ, nhưng lại lên án việc một ông Chủ tịch thị xã, một ông Trưởng phòng GD bắt các cô giáo đi tiếp quan khách, kể cả ở nhà hàng, uống rượu, hát hò cùng quan khách.

Chính vì thế, dư luận XH hết sức nổi giận, và họ nổi giận có lý trước phát ngôn của ông quan chức ngành GD rằng, khi các thầy cô giữ phẩm chất, đạo đức mà vẫn bị lôi kéo, ép buộc thì trước hết phải nói đến trách nhiệm của thầy cô rồi mới tính đến người ép buộc. Và, trả lời chất vấn tại nghị trường sáng 16/11, vị quan chức này cho rằng, với địa phương chỉ là vui vẻ thôi nhưng để lại hậu quả, để xã hội nóng lên là không nên, Bộ trưởng xin nhận trách nhiệm…

Ô, thế ông không hiểu thế nào là lệnh của cấp trên? Và dường như ông cũng vô tình, vô cảm, với nỗi khổ sở, khổ tâm của họ- những cô giáo phận “con sâu cái kiến”, khi mà họ cũng không thể thiếu cái… cần câu cơm. Cho dù ông xin nhận trách nhiệm nhưng XH không hiểu cái ẩn ý chỉ là “vui vẻ thôi” nghĩa là gì? Nếu cái sự “vui vẻ thôi” đó đem lại tai tiếng cho các cô giáo, và đem lại sự… “không vui vẻ”, thậm chí lục đục trong gia đình họ, thì ông nghĩ sao?

Trong nhiều ý kiến về vụ việc này, người viết bài chú ý đến ý kiến của bà Nguyễn Vân Anh, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu và ứng dụng khoa học về giới – gia đình – phụ nữ và vị thành niên (VietNamNet, ngày 15/11) khi bà phát hiện rất tinh tế:

Theo quan sát của tôi, và ý kiến của nhiều người thì chuyện này không hiếm. Vì khá phổ biến cho nên những người trong cuộc không nghĩ rằng mình có gì sai. Người thành công trong quan lộ không thể chỉ là người biết điều hành công việc tốt mà còn phải có những hiểu biết về các giá trị căn bản của con người. Chúng ta coi việc điều giáo viên nữ trẻ đẹp đi tiếp khách và chấp nhận các hành vi, lời nói quấy rối tình dục (phải gọi cho đúng từ) là bình thường, thì chúng ta đang dạy gì cho con trẻ về nhân phẩm, về tôn trọng, về bình đẳng giới?

Cho dù bằng cấp đầy mình, trình độ hiểu biết về các giá trị căn bản ở con người của các quan chức nói trên cũng có phần…. chưa căn bản lắm!

Được biết đến thời điểm này, ông Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh đã có văn bản yêu cầu thị xã Hồng Lĩnh báo cáo, giải trình vụ việc.

Quan chức cơ sở là đại diện cho sự lãnh đạo của chính quyền nhà nước. Trình độ, phẩm cách của họ là uy tín của chính quyền nhà nước, và ngược lại, sự mất uy tín cũng từ đấy mà …. đi.

Không ai có thể làm suy yếu uy tín của chính quyền nếu những quan chức, cán bộ đại diện quyền lực của nhà nước, không tự làm suy yếu chính năng lực, nhưng đặc biệt là phẩm cách của họ. Nhất là khi họ vô tình, vô cảm với dân.

Kỳ Duyên

CÔ GIÁO ĐI TIẾP KHÁCH:

TIẾNG CHUÔNG NGUYỆN CỦA KHẨU HIỆU ‘VĂN MINH CÔNG BẰNG DÂN CHỦ’

NGUYỄN KHẮC MAI/ BVN 17-11-2016

Xin miễn kể lại sự kiện và dư luận mấy ngày qua. Nói ngay mấy nhận định.

Không thể chấp nhận được những ý kiến cãi chày cối của ông chủ tịch, ông trưởng phòng giáo dục thị xã Hồng Lĩnh tỉnh Hà Tĩnh, cũng như của ông bộ trưởng Bộ Giáo dục. Điều không đáng kinh ngạc về trình độ văn hóa, ý thức đạo đức và trình độ trách nhiệm đối với công việc (đối với chức trách của mình, đối với luật pháp mà mình phải tuân thủ…). Trên đời này chưa từng có hành vi vô văn hóa, vô đạo đức, vô luật pháp khi viết công văn “điều động: các cô giáo đi “làm nhiệm vụ chính trị” tiếp khách! Việc tiếp khách đã có tiếp viên của khách sạn, có cán bộ lễ tân của ủy ban lo. Với hành vi này họ đã thóa mạ, làm nhục nghề dạy học ngay trước ngưỡng của Ngày Nhà Giáo 20-11. Họ thể hiện một trình độ văn hóa đạo đức rất thấp kém, họ làm điếm nhục tính tôn nghiêm của chính quyền “văn minh, công bằng, dân chủ”. Họ chứng minh rằng: báo hiệu cho sự suy đồi, thoái hóa và “cùng tắc biến” (tự diễn biến) bao giờ cũng bằng hài kịch!

Điều đáng buồn là tại sao Công đoàn Giáo dục, Hội Cựu Giáo chức đáng kính, cả Hội Khuyến học luôn đề cao sự tôn vinh nghề thầy… không hề có tiếng nói phê phán cái sai, bênh vực đồng nghiệp mình thấp cổ bé họng bị làm nhục!

Tại sao giáo chức Hồng Lĩnh, Hà Tĩnh, và các nơi khác không hề có sự phản ứng, ít ra là một văn thư phản đối hoặc hơn nữa. Cớ sao chỉ có những lời than thở thể hiện sự thảm hại của thân phận giun dế. Liệu học trò, phụ huynh có chút ái ngại gì không khi biết đặng thân phận quá hèn mọn của người mà mình vẫn coi là thần tượng?

Vậy phải làm gì?

– Nếu có chút lương tri chủ tịch và trưởng phòng giáo dục Thị xã Hông lĩnh nên từ chức. Bộ trưởng nên xin lỗi các nhà giáo và học sinh cùng phụ huynh.

Còn không, nếu đảng và nhà nước còn biết ít nhiều là văn hóa của tính tôn nghiêm của đạo dức và luật pháp phải cách chức ngay hai kẻ đã gây ra lỗi lầm đáng phỉ nhổ cho chế độ. Vào giờ phút này hãy cẩn thận! Lê nin từng dự báo ba gót A sin của cộng sản là dốt-tham-và cậy quyền. Liên xô đã sụp đổ vì thế. Dẫu là để mỵ dân cũng phải hành xử cho ra dáng. Còn nữa, nếu đảng và chính phủ không làm gì cả thì Hội giáo chức Chu văn An nên tìm cách điệu hai tên này ra quỳ trước đền cụ Chu văn An vào ngày 20-11 tới.

Tôi nói ý tình của mình, một anh giáo già, đang mơ ước hiện đại hóa nền đạo lý minh triết của Tổ tiên.

N.K.M.

Tác giả gửi BVN

NHIỆM VỤ CHÍNH TRỊ

PHAN TUYẾT/ GD 18-11-2016

Cụm từ “Nhiệm vụ chính trị” phải được hiểu như thế nào mới đúng? Trong Giáo dục, thường thì khi cấp dưới nghe tới cụm từ này thì bất cứ việc gì cũng phải làm mà không dám có ý kiến phản kháng. 

Nếu không đồng tình hóa ra mình đi ngược với “Nhiệm vụ chính trị” hay sao? Có lẽ nắm được điều này, bất kể việc gì cần sự đồng lòng thi hành, người ta đều đội cho nó cái mũ “Nhiệm vụ chính trị”.

Chẳng hạn, việc giáo viên phải thu tiền bảo hiểm cho học sinh. Có không ít công văn cấp trên gửi về từng trường học nhấn mạnh “Đây là nhiệm vụ chính trị nên các trường phải vận động thu đủ”. 

Vì thế, ban giám hiệu triển khai trên hội đồng và buộc giáo viên tìm mọi cách vận động phụ huynh đóng đủ 100%.

Nay dư luận lại một phen dậy sóng khi câu chuyện điều động cán bộ, giáo viên nữ tham gia phục vụ tại các dịp lễ lớn của ủy ban nhân dân thị xã Hồng Lĩnh (Hà Tĩnh) vừa qua cũng được xem đó là “Nhiệm vụ chính trị”. 

Tỏ thái độ thì không được, sợ mất lòng quan khách; thậm chí là bị cấp trên phê bình gay gắt. Nhưng nếu dễ dãi quá sẽ bị lấn lướt, lợi dụng…”.Thế rồi, bỗng chốc hàng chục giáo viên trở thành lễ tân bất đắc dĩ trong các cuộc liên hoan, ăn uống của cán bộ và những vị khách của lãnh đạo thị xã.
 
Báo Người đưa tin cho biết, sau khi nhận nhiệm vụ tiếp đón các đoàn khách, các cô tiếp tục phải đi ăn, uống rượu, rồi hát hò với quan khách. 

Báo còn dẫn lời một giáo viên mầm non ngậm ngùi: “Trong bữa tiệc, khi chén bia chén rượu vào, sẽ không tránh khỏi những hành động như ôm vai, bá cổ.

Sau công văn điều động ngược đời ấy, lẽ ra, các cô giáo trẻ phải được sự bảo vệ của ngành mà trực tiếp là các Hiệu trưởng, Trưởng phòng.

Bởi khi giáo viên được điều động đi tiếp khách, những giáo viên ở trường phải dạy thay. 

Việc này sẽ ảnh hưởng rất lớn đến chuyên môn nhà trường.

Bởi không ít trường thiếu giáo viên nên chẳng thể bố trí người dạy kịp thời.

Rồi cảnh dồn lớp, hay một giáo viên phải quản một số lượng học sinh rất đông…

Dù thế, ban giám hiệu các trường cũng luôn ngoan ngoãn thi hành bởi họ luôn sợ chính cái ghế họ đang ngồi.

Hiệu trưởng thì thế, còn người đứng đầu phòng Giáo dục thị xã Hồng Lĩnh thì sao? Nếu thấy việc điều động bất hợp lý không phù hợp với ngành giáo dục, ông Trưởng phòng Giáo dục vẫn có quyền từ chối? 

Chẳng có quy định nào buộc các thầy cô phải đi tiếp khách ngay cả khi địa phương có các hội nghị hay các lễ hội lớn…Bởi trong Điều lệ trường tiểu học giáo viên chỉ có nhiệm vụ làm công tác giáo dục. Đó là trực tiếp giảng dạy và giáo dục đạo đức học sinh.

Những điều này lẽ nào những người lãnh đạo của giáo dục nơi địa phương không biết?

Hay biết mà họ vẫn cố tình làm ngơ? Bởi chẳng ai dám chống lệnh cấp trên dù lệnh ấy là không đúng. 

Nhưng đáng buồn thay, ông Trưởng phòng Giáo dục Hồng Lĩnh lại nhất nhất thi hành và hoàn toàn ủng hộ việc này.

Ông Lê Bá Thiềm cho rằng đây là việc “Phục vụ nhiệm vụ chính trị trên địa bàn chứ không phải là đi hội hè, đi chơi đi bời. 

Việc Ủy ban nhân dân huyện điều động để làm những việc rất là chính đáng. Uỷ ban thị xã điều động trong lúc nhân lực thiếu, cả tỉnh người ta tập trung về đấy. 

Chuyện đi tiếp khách là hoàn toàn trong sáng. Tuy nhiên, trong các bữa tiệc, rượu vô thì lời ra; ai đó có một hành động không đẹp thì cũng là chuyện bình thường trong cuộc sống“.

“Nhiệm vụ chính trị” mà các cô giáo ở Hồng Lĩnh phải thi hành là làm “lễ tân” nhưng chính ông trưởng phòng Giáo dục lại thừa nhận với báo chí “ Tôi thì tôi không biết lễ tân là cái gì. Tôi không hiểu lễ tân là gì”.

Chẳng biết do ông Trưởng phòng không hiểu thật? Do suy nghĩ hạn hẹp, thiển cận? Hay do ông sợ cấp trên phật lòng để thỏa hiệp với văn bản điều động vô lý của Ủy ban nhân dân thị xã.

Để từ đó, trực tiếp đẩy những giáo viên, những đồng nghiệp của mình trở thành “con mồi” trong tay những kẻ sổ sàng mang danh quan chức.

Giáo dục Hồng Lĩnh sẽ trông mong gì những người như vị Trưởng phòng Giáo dục này?

Hơn ai hết, các thầy cô hiểu được tầm quan trọng của “Nhiệm vụ chính trị”, và vì thế nếu đó là việc đúng, không thầy cô nào từ chối.

Để cho công bằng, nghiêm túc, thì những người ở cấp trên, có thể ban hành yêu cầu, chỉ thị, thậm chí là ra lệnh thì cũng không được lợi dụng “Nhiệm vụ chính trị” để bắt các thầy, cô làm việc.

Phan Tuyết
 

Responses

  1. Nghe nói ngay đến BT GDĐT cũng còn
    cho rằng các cô fải bảo vệ mình là chính,là trước đã , rồi mới trách cơ quan, lãnh đạo…..Thảo nào, đạo đức XH ta ngày càng xuống cấf !


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: